Trọng Sinh Ở Thập Niên, Chỉ Nghĩ Quá Bình Phàm Nhàn Nhã Nhân Sinh - Chương 254: Không Điều Tra Sẽ Không Có Quyền Lên Tiếng

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:56:19
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đang suy nghĩ đến nhập thần thì tiếng gõ cửa vang lên, Lý Hiểu mới hồn, vội vàng dậy mở cửa thì bên ngoài còn kiên nhẫn. Mở cửa liền thấy nhân viên phục vụ dẫn theo ba đàn ông, hai phụ nữ vây kín cửa phòng cô.

 

Một đàn ông trong đó lẽ là đầu, lúc vẻ mặt vui, thấy Lý Hiểu liền tuôn một tràng: “Sao thế? Lâu như mới mở cửa, đang chuyện gì mờ ám ? Không phối hợp chúng kiểm tra phòng ?”

 

Tuy đây là công việc của họ, cũng thể việc ban đêm nên tâm trạng , nhưng cũng thể một cô gái như chứ? Lý Hiểu nhịn nhịn vẫn nhịn : “Đồng chí , lãnh đạo điều tra thì quyền lên tiếng. Các đến kiểm tra phòng là đúng, nhưng để các tùy tiện vu khống khác.”

 

“Cô... chúng ở ngoài gõ cửa mấy mà cô động tĩnh gì, chúng lý do để nghi ngờ cô, cô đang trốn tránh vấn đề.” Người đàn ông tránh .

 

ngủ quên ? Đây là thái độ phục vụ nhân dân của các ?” Lý Hiểu nghiêm mặt, hề lùi bước.

 

Người đàn ông định thêm gì đó thì một nữ đồng nghiệp bên cạnh ngăn , cô bước lên một bước, : “Cô gái, chỉ là do công việc quá mệt mỏi nên tính tình , năng lung tung, mong cô thông cảm!”

 

Người khác nhận thì , nhưng cô thì nhận cô gái đơn giản. Chưa đến chiếc áo khoác quân đội cô đang khoác , chỉ riêng việc cô câu nào cũng trích dẫn ngữ lục là họ dám tùy tiện gây sự, nếu cẩn thận, tất cả họ đều sẽ toi đời.

 

Lý Hiểu cũng thực sự gì, dù cũng thà đắc tội quân t.ử chứ đừng đắc tội tiểu nhân, đưa bậc thang thì cô tự nhiên sẽ bước xuống. Cô tránh đường : “Kiểm tra , kiểm tra cho kỹ .”

 

Lần thì ai gì nữa, chỉ để một nữ đồng chí trông chừng cô, những khác đều phòng. Căn phòng nhỏ họ lật tung lên kiểm tra mấy , thậm chí cả bên ngoài cửa sổ cũng xem qua.

 

Không tìm thấy bất kỳ điều gì bất thường, họ mới cửa, đàn ông ban đầu gây khó dễ cho cô lời khó nào nữa, nhưng giọng điệu vẫn lắm: “Lấy giấy giới thiệu chúng kiểm tra.”

 

Lý Hiểu cũng tranh cãi, chỉ là lúc lấy giấy giới thiệu, cô cố ý lấy cả giấy chứng nhận liệt sĩ cùng. Đối phương nhận lấy xem rõ, sắc mặt liền biến đổi như bảng màu, đỏ tím lẫn lộn, những khác cũng tỏ vẻ lúng túng. Tuy họ lời khó nào nhưng thái độ bày đó, ai là kẻ ngốc.

 

Vẫn là nữ đồng nghiệp lúc nãy , cô hai tay đưa giấy tờ cho Lý Hiểu, lành: “Xin đồng chí Lý! Vừa là do chúng sơ suất trong công việc, chỗ nào đắc tội xin hãy tha thứ!”

 

một dân thường thì , chỉ sợ ngày các cũng đối xử với khác như , mà đó phận đơn giản, các sẽ thế nào?” Nói xong, đợi họ thêm gì, Lý Hiểu liền đóng cửa .

 

Còn năm sáu bên ngoài, , , ai gì, chỉ là sắc mặt đều , còn nhân viên phục vụ sớm chuồn mất.

 

Lý Hiểu quan tâm họ đang gì, lúc cô đang cân nhắc một việc, nên đến ở sân nhà họ Âu Dương vài ngày ? Nếu ở nhà khách nhiều chỗ tiện. nếu ở bên đó, e rằng dọn dẹp vệ sinh một trận trò, may mà chăn đệm trong gian đều sẵn.

 

Nghĩ nghĩ , vẫn là ở sân nhà họ Âu Dương tiện hơn nhiều, sáng sớm hôm , Lý Hiểu liền đến 52 Ngõ Thâm Tỉnh. Vẫn là cánh cửa lớn màu đỏ son dày nặng đó, lấy chìa khóa mở khóa, đẩy cửa bước , đập mắt là một cây hải đường cao lớn. Lần vội vã thời gian ngắm kỹ nơi , hôm nay cô định sẽ ngắm cho kỹ.

 

Cô đóng cửa , cài then ngang mới trong, vài bước thì thấy mặt đất mấy viên gạch rõ ràng dấu vết . Lý Hiểu trái , những viên gạch, cô liền hiểu , nơi ban đầu hẳn là một bức tường ẩn, vì lý do nào đó mà xử lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-o-thap-nien-chi-nghi-qua-binh-pham-nhan-nha-nhan-sinh/chuong-254-khong-dieu-tra-se-khong-co-quyen-len-tieng.html.]

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Đi tiếp trong là sân đầu tiên, cô đếm tổng cộng chín gian phòng. Nhà chính và hai nhà ngang hai bên đều ba gian, hai phòng ngủ của nhà chính xây giường đất, đồ đạc đơn giản, còn nhà ngang đông tây thì , chỉ là phòng trống.

 

Nhà chính cũng một bộ bàn ghế nhưng đều chạm khắc, đều là bàn ghế gỗ đơn giản nhất. Nhìn quanh một vòng, phát hiện những hoa văn chạm khắc cửa và cửa sổ đều mài phẳng hoặc thế trực tiếp, Lý Hiểu lắc đầu, ai! Tiếc thật.

 

Cô cũng chỉ cảm thán một câu chứ dại dột chống cảnh chung, tiếp đó qua cửa hông trong là đến sân thứ hai. Đi qua một cây cầu vòm ngắn, dòng nước bên cũng lấp phẳng, khiến cây cầu vòm vẻ thừa thãi.

 

Hai bên cầu vòm chắc hẳn là những hòn non bộ nhỏ, bây giờ cũng thành một mảnh đất bằng phẳng, nhưng trồng hai cây. Trông lớn lắm, chắc là do bố Lý trồng mấy năm , trông giống cây hải đường ở sân .

 

Bố cục của sân thứ hai giống hệt sân , cũng là chín gian phòng, cộng là mười tám gian, bao nhiêu ở cũng đủ. Lý Hiểu hài lòng, trong lòng tính toán mấy năm nữa về đây ở cũng khá , vị trí cũng , coi như là trung tâm thành phố.

 

khi cô mở cửa nhà chính, cô liền nhíu mày, cô ngửi thấy mùi ở. Quả nhiên, trong căn phòng bên trái nhà chính, giường đất chăn đệm trải sẵn, đầu của giường đất còn chất một đồ dùng sinh hoạt nhưng thấy .

 

Lý Hiểu tìm khắp trong ngoài cũng thấy ai, cô suy nghĩ một lát đến văn phòng khu phố. Nơi cùng khu vực với căn nhà cũ của cô, thuộc cùng một văn phòng khu phố, ở đó đều là quen, dễ việc.

 

Đến văn phòng khu phố, gặp chị Vương đang định ngoài, chị thấy Lý Hiểu cũng vui, hỏi: “Cô bé Hiểu Hiểu, cháu về ? Về thăm ?”

 

Lý Hiểu cũng lễ phép chào hỏi: “Chào chị Vương! Năm nay chúng cháu về nhà ăn Tết, nên cháu về xem .”

 

“Tốt, ! Hôm nay cháu đến việc gì ?” Tiền thuê nhà gửi mà, lẽ nào nhận ? Chị Vương thắc mắc.

 

“Là thế chị Vương, ở Ngõ Thâm Tỉnh, ông ngoại cháu để cho cháu một căn nhà, chị ?” Lý Hiểu hỏi.

 

“Chị chứ, ?” Chị Vương càng thắc mắc hơn.

 

“Căn nhà đó là do bố cháu dùng quân công giữ , chỉ để cho cháu một chút kỷ niệm. bây giờ lén lút ở, nên cháu mới qua đây hỏi xem thế nào?” Nói đến đây, Lý Hiểu còn tỏ tủi , giọng lí nhí.

 

“Sao thể? Cửa sân đó chúng dán biển mà! Ai mà to gan ?” Không thế giới ban đầu thế nào, nhưng ở đây, chỉ cần dán tấm biển “Gia đình quang vinh” ngôi năm cánh là đại diện cho căn nhà tình huống đặc biệt, bất kể là ai cũng xâm phạm, nếu sẽ tù.

 

Chị Vương nhíu mày, suy nghĩ một lát : “Cô bé Hiểu Hiểu, cháu đợi chị một chút, chị dẫn hai qua đó xem .”

 

Nói , chị vội vã tìm , văn phòng khu phố cũng đội bảo vệ, chị Vương dẫn theo hai đồng chí đội bảo vệ và một cán bộ văn phòng khu phố khác cùng Lý Hiểu hùng hổ về.

 

 

Loading...