Trọng Sinh Ở Thập Niên, Chỉ Nghĩ Quá Bình Phàm Nhàn Nhã Nhân Sinh - Chương 206: Vương Đào Hoa Và Lưu Lại Tử Hết Vai

Cập nhật lúc: 2026-03-12 00:34:41
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ thấy kéo trong lửa, nghĩ ngợi gì liền lao tới. Hu hu, cho bà , nhưng ngăn .” Một gã đàn ông to lớn đến nước mắt nước mũi tèm lem.

 

Lần ai khuyên can nữa, chỉ im lặng lắng , trong lòng là tư vị gì.

 

Lưu Lại T.ử hồi lâu mới nghẹn ngào : “Mẹ dùng hết sức lực mới giằng từ tay con tiện nhân đó . Bà cõng ngoài, mới đặt xuống, con tiện nhân thế mà đuổi theo, kéo lao ngược trong.

 

Mẹ phản kháng nhưng sức lực lớn như ả đàn bà độc ác đó, cứ thế trơ mắt bốc cháy, bà kêu đau. Hu hu, chẳng gì cả.”

 

Nói hu hu rống lên, là thực sự đau lòng: “Hu hu! Đều tại , đều là vì , đáng c.h.ế.t là . cái gì cũng ngăn cản , bà từ lúc viện đến giờ một câu cũng kịp với ả đàn bà độc ác kéo trong .”

 

“Lửa càng cháy càng lớn, vốn định bò c.h.ế.t chung với cho xong, nhưng cam lòng, hết những việc của đôi gian phu dâm phụ , bọn chúng c.h.ế.t cũng đời phỉ nhổ.

 

Ân ân oán oán giữa chúng thì cả, cùng lắm là c.h.ế.t chung. ngàn nên vạn nên hại c.h.ế.t .” Hắn hai cái xác , trong mắt trào dâng nỗi hận thù ngút trời, dù bọn chúng cháy thành than đen cũng giải mối hận trong lòng !

 

Ngay đó đầu , cứ chằm chằm như thế hồi lâu, ngại vì hung khí trong tay nên cũng ai dám kinh động.

 

Mãi đến khi tự hồi thần, thê lương về phía đại đội trưởng: “Chú đội trưởng, sự việc chính là như , chúng hề giấu giếm nửa lời. Xin ! Lần gây thêm phiền phức cho thôn , sẽ thế nữa .”

 

Cuối cùng về phía hai trai của , trong mắt mang theo hối hận và quyết tuyệt: “Anh cả, chị dâu cả, hai, chị dâu hai, đây là em hiểu chuyện, từ nhỏ đến lớn các chị chịu khổ . Xin ! Mẹ đều là vì em mới... các chị đều sống cho nhé.”

 

Đại đội trưởng và bí thư thầm kêu , vội vàng hiệu cho đội trưởng dân binh đang lặng lẽ tiến đến lưng Lưu Lại Tử, nhưng vẫn nhanh bằng động tác của Lưu Lại Tử.

 

Hắn xong những lời ngược bình tĩnh, ánh mắt quét qua đám đông một vòng. Sau đó dứt khoát giơ hung khí lên, hung hăng đ.â.m cổ , trong nháy mắt m.á.u tươi phun trào . Thân thể cũng từ từ mềm nhũn ngã xuống đất, tay của đội trưởng dân binh chỉ còn cách hung khí sắc bén một gang tay.

 

“Đừng...” Anh em nhà họ Lưu đồng thời hét lên, nhưng vô phương cứu chữa.

 

Đa trong đám đông hoặc là lập tức nhắm mắt , hoặc là che mắt trẻ con bên cạnh, đều sợ thấy cảnh tượng m.á.u me .

 

Cứ như , Lưu Lại T.ử hết cuộc đời ngắn ngủi của . Lý Hiểu một chút cũng thấy tiếc nuối cho . Đây là nợ nguyên chủ, hiện giờ c.h.ế.t nợ tan.

 

Vương Đào Hoa và Lưu Lại Tử, hai kẻ thể coi là những kẻ đầu sỏ chính gây cái c.h.ế.t của nguyên chủ, hiện giờ đều trả cái giá tương đương.

 

Lý Hiểu thở phào nhẹ nhõm một thật mạnh, lúc đầu gom bọn họ với chỉ nghĩ để bọn họ kiềm chế lẫn , hành hạ lẫn . Không ngờ còn thu hoạch ngoài ý như , đây là ngay cả ông trời cũng giúp ?

 

Cô cứ lẳng lặng tất cả những chuyện , qua ngày hôm nay, đoạn ân oán thể buông xuống . Còn về mấy dân làng Đại đội Thắng Lợi lúc khi nguyên chủ bắt gian tại trận còn bỏ đá xuống giếng, ác ý nh.ụ.c m.ạ cô, Lý Hiểu cũng lục tục “báo đáp” vài nhà .

 

Không để bọn họ mạc danh kỳ diệu ngã gãy chân, thì cũng là để bọn họ nôn mửa tiêu chảy nhiều ngày cho đến khi hư thoát. Còn một c.h.ử.i hăng nhất là bà già nhị phòng nhà họ Tiền.

 

Chính là chị em dâu với vợ của Chu Bình, gọi là thím Hai Tiền. Bà vẫn luôn nhà, con gái gả lên huyện, bà chăm con gái ở cữ sinh con . Từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đến giờ gần một năm về, cho nên Lý Hiểu vẫn tìm cơ hội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-o-thap-nien-chi-nghi-qua-binh-pham-nhan-nha-nhan-sinh/chuong-206-vuong-dao-hoa-va-luu-lai-tu-het-vai.html.]

 

Lúc Lý Hiểu hồn , đại đội trưởng sắp xếp khiêng t.h.i t.h.ể đặt cùng một chỗ, để vài gan canh đêm, sáng mai ông lên công xã trấn báo cáo xong mới thể đưa quyết định.

 

Những khác cũng lục tục giải tán, Lý Hiểu cũng theo nhóm bạn về điểm thanh niên trí thức. Bây giờ là hơn hai giờ sáng, đường nhỏ ở nông thôn trong đêm tối đen như mực, xung quanh một mảnh tối tăm.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Gió lạnh thổi vù vù, cuốn theo cành lá xào xạc, thỉnh thoảng còn thấy vài tiếng côn trùng kêu chim hót. Đừng là nếu đông , đ.á.n.h c.h.ế.t Lý Hiểu cô cũng dám một .

 

Suốt dọc đường yên tĩnh lạ thường, dù là dân làng thanh niên trí thức cũng ai lên tiếng bàn tán chuyện . Có lẽ là cảnh tượng mang sự chấn động và đả kích quá lớn cho , nhất thời nửa khắc vẫn hồn .

 

Về đến điểm thanh niên trí thức cũng ai một câu, cứ thế lẳng lặng về phòng ngủ.

 

Lý Hiểu vốn tưởng rằng sẽ ngủ , nào ngờ xuống bao lâu cô liền ngủ say, nhanh mộng .

 

Trong mơ cô thấy nguyên chủ đang với cô, cô với nguyên chủ vài câu phát hiện mở miệng phát tiếng, đưa tay kéo nguyên chủ cũng vồ hụt. Cuối cùng cô chỉ thể bất lực nguyên chủ vẫy tay xoay rời , bước vòng sáng.

 

Buổi sáng cô tiếng chiêng đ.á.n.h thức, khi tỉnh thì nhớ nổi giấc mơ . Chỉ cảm thấy giấc ngủ thật mệt, cũng thể là do ngủ đủ giấc, tóm Lý Hiểu cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

 

Cô nhanh ch.óng rửa mặt xong khỏi phòng, ngờ thấy Văn Tuệ và Trương Hà mới trở về. Lý Hiểu chào hỏi bọn họ: “Các về ? Không hôm qua là thể xuất viện ? Sao hôm nay mới về?”

 

Trạng thái của Văn Tuệ hơn, cô với Lý Hiểu giải thích một câu: “Hôm qua bố tớ gọi điện thoại tới đặc biệt dặn dò bảo tớ ở bệnh viện thêm một ngày, cho nên hôm nay mới về.”

 

Tiếng chuyện của bọn họ thu hút ở các phòng khác đều , bọn họ cũng tò mò Văn Tuệ.

 

Chỉ thấy cô trịnh trọng cúi chào Lý Hiểu và Cố Hằng mới : “Hiểu Hiểu, đồng chí Cố, cảm ơn ơn cứu mạng của hai ! Đợi tớ nghỉ ngơi khỏe , tớ nhất định cảm ơn hai thật .”

 

“Không cần khách sáo như , chuyện nhỏ thôi mà!” Lý Hiểu khiêm tốn một câu, nhiều đang như mà!

 

Cố Hằng gì, để Lý Hiểu chủ. Anh cảm thấy hôm đó bỏ sức lực gì, đều là công lao của Lý Hiểu cho nên cảm ơn thì cảm ơn Lý Hiểu .

 

Văn Tuệ và Trương Hà cũng tranh biện quá nhiều, xem hành động thực tế . lúc tiếng chiêng vang lên, kỹ là ý họp đại hội.

 

Mọi cũng trễ nải nữa, tốp năm tốp ba về phía sân phơi lúa. Không cần đoán cũng chắc chắn là liên quan đến chuyện tối qua.

 

Quả nhiên đến sân phơi lúa liền thấy phía chỉ cán bộ thôn, còn lãnh đạo công xã và hai đồng chí công an của Cục Công an.

 

Hai đồng chí công an cũng bất lực, cũng là chuyện gì, gần đây hình như đến Đại đội Thắng Lợi cũng thật ít.

 

Qua cái cửa ải tối hôm qua, các thôn dân khôi phục tinh thần như ngày thường. Mọi tụ tập ba năm một nhóm đều đang bàn tán chuyện tối qua. Thỉnh thoảng ngôn từ kịch liệt, thỉnh thoảng tiếc nuối thở dài!

 

 

Loading...