Muốn đến ở tiện lợi hơn, đương nhiên là ở trong huyện.
Nông thôn mà, ở chỗ , ăn cơm còn khó thì gì đến những chuyện khác.
Lâm Đường tỏ ý kiến, đưa Phương Tiểu Vân phòng của .
Phương Tiểu Vân thấy phòng của bạn , hâm mộ đến mức nước miếng cũng sắp chảy khỏi miệng.
"Đường Đường, nhà trang trí quá, nếu một lúc nào đó căn phòng thế , sẽ vui vẻ c.h.ế.t."
Phòng của cô là phòng cắt , diện tích nhỏ đến mức chỉ đủ để chứa một chiếc giường.
Toàn bộ căn phòng chỉ một ô cửa sổ nho nhỏ, đến ánh sáng mặt trời cũng chiếu lọt .
Trong phòng ẩm ướt.
Giờ phút thấy cửa sổ thật lớn trong phòng, cô sắp hâm hộ hỏng .
Lâm Đường hiện tại còn khái niệm mua nhà, nên cũng những lời lẽ phù hợp với trình độ phát triển của xã hội.
Chỉ : "Cậu cố gắng việc thật , chờ đến lúc thăng chức là thể phân cho phòng ở, đến lúc đó còn là ."
Phương Tiểu Vân cũng nghĩ như .
Đôi mắt cô toát ánh sáng, khát khao : "Mình sẽ nỗ lực, hiện tại còn đến 20 tuổi, hy vọng đến lúc 27 - 28 tuổi thể phân nhà ở."
Có nhà thì sẽ nơi dừng chân, dù cho đến nơi nào, lòng cũng sẽ yên bình hơn.
Lâm Đường: "Nhất định!"
Trong lúc chuyện, cô tới gần giá quần áo bằng gỗ, từ trong túi xách treo đó lấy một cây son môi.
Đưa cho Phương Tiểu Vân.
"Tiểu Vân, chuẩn quà cho ."
Vốn dĩ định ngày mai mới trong huyện đưa cho Tiểu Vân, ai ngờ hôm nay cô tới, thật là khéo.
Phương Tiểu Vân sửng sốt, vui vẻ : "Ôi trời, đây là son môi , cảm ơn Đường Đường."
Không chút ngại ngùng mà nhận lấy.
"Khách khí ." Lâm Đường xua xua tay, ,"Sao hôm nay rảnh mà tới tìm ?"
Mặt Phương Tiểu Vân đỏ lên, ngượng ngùng c.ắ.n c.ắ.n môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-992.html.]
Như đang đang sắp xếp câu chữ, rối rắm một lát, : "... Đường Đường, yêu ."
Lâm Đường đối với chuyện tình cảm nhạy cảm như , thấy lời bạn , đôi mắt trợn to tròn như khoanh nhang muỗi.
"Gì cơ?"
"Cậu yêu á? Là ai thế? Mình quen ?"
Làm bạn duy nhất của cô , cô hy vọng Tiểu Vân sẽ hạnh phúc, nên chút khẩn trương.
Ngón tay Phương Tiểu Vân vô thức quấn lấy , nét đỏ ửng mặt lan đến tận lỗ tai.
"Cậu quen, là đồng chí Kinh Vĩ."
TBC
Cô quan sát Kinh Vĩ một đoạn thời gian, cảm thấy thanh niên thật sự tồi, cho nên đồng ý sự theo đuổi của .
Lâm Đường nghĩ tới hai sẽ thành một đôi, biểu tình chút ngoài ý .
"Cậu và Kinh Vĩ?"
Một nhỏ xinh thanh tú, một thô tráng còn đen.
Ưm.
Ngoại hình xứng đôi chút nào.
Phương Tiểu Vân cho rằng Kinh Vĩ tin đồn gì, Đường Đường thấy .
Sắc mặt cô trắng, ý giảm , khẩn trương hỏi: "Đường Đường, là đồng chí Kinh Vĩ chỗ nào ?"
Nếu là Kinh Vĩ thật sự , cô ...
Lâm Đường thấy bạn hiểu lầm, vội lắc đầu,"Không ! Kinh Vĩ khá , trông thì cao lớn thô kệch, nhưng thật nét đều ở nội tâm tâm hồn, ánh mắt tồi ."
Cô vẫn luôn tin tưởng câu , vật họp theo loài, phân theo nhóm.
Có thể Cố Doanh Chu mang theo bên , cứ cho là trình độ việc của Kinh Vĩ , thì nhân phẩm của chắc chắn là chút vấn đề.
Phương Tiểu Vân thở hắt nhẹ nhõm một ,"Làm sợ c.h.ế.t! Mình thấy phản ứng của , cho rằng là đồng chí Kinh Vĩ chỗ nào , thật sự dọa c.h.ế.t ."
Người yêu của cô thiếu chút nữa mất , tim sắp nó nhảy ngoài.
Lâm Đường nghĩ tới bản chỉ trầm mặc vài giây thôi, mà thiếu chút nữa là gây chuyện lớn.
Cô thể gầy yếu của Phương Tiểu Vân, nhớ tới cơ thể Kinh Vĩ to lớn gấp ba , hình ảnh quá đến mức dám tưởng tượng nữa.