Ninh Hân Nhu kéo bàn tay to lớn của đàn ông đang thuận thế mò lên n.g.ự.c chị xuống, mặt lộ vẻ bất đắc dĩ,"Anh mệt ?"
Lâm Thanh Sơn lên, ảnh cao lớn che phủ cơ thể phụ nữ, hạ giọng : "Không mệt."
Nói xong, hôn hôn khoé miệng phụ nữ.
Eo nhẹ nhàng va chạm về phía , cho vợ thấy sự nóng rực của bản .
"Có tới ?"
Trong thời gian xảy nhiều chuyện, hai vợ chồng mấy ngày tiếp xúc mật với .
Ninh Hân Nhu Lâm Thanh Sơn hôn một chút một chút đến mềm cả .
Khuôn mặt nhu mì của chị ửng đỏ, l.i.ế.m l.i.ế.m môi , ôm lấy cổ đàn ông.
Tới thì tới , dù chị cũng .
Ánh mắt Lâm Thanh Sơn sáng lên, bế Ninh Hân Nhu lên nhanh chân về phía giường lớn.
Chỉ trong chốc lát, đèn tắt , từ trong căn phòng tối om truyền một vài tiếng vang ân hừ ám .
-
Hôm .
Lâm Thanh Sơn hiếm khi dậy muộn.
Thời điểm khỏi phòng, trong Lâm gia rửa mặt xong.
Lý Tú Lệ thấy , quan tâm : "Thân thể hơn chút nào ?"
Lâm Thanh Sơn cảm thấy nao núng, nhanh phản ứng , trả lời: "... Có ạ."
Khụ, tối hôm qua ngủ muộn, lôi kéo vợ loạn mấy , xác thật thể dậy nổi sáng sớm.
Lý Tú Lệ chú ý tới trạng thái của chút thích hợp, thấy khí sắc con trai vẫn còn , liền yên lòng.
"Không việc gì là ! Trong nồi để dành đồ cho con đấy."
Lâm Thanh Sơn đáp một tiếng, về phía nhà bếp.
Vào sáng sớm, cái lạnh lẽo của buổi tối còn ánh nắng xua tan hẳn.
Độ ấm đủ, khí tươi mát, lúc là thời điểm thoải mái nhất trong cả một ngày dài.
Lâm Đường đang ở trong phòng bôi t.h.u.ố.c chống con trùng cho mấy Trần Tự Cường, một âm thanh quen thuộc của con gái vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-991.html.]
"Đường Đường, đang ở thế?"
Lâm Đường thấy âm thanh, vội thu dọn thứ thật gọn gàng, khỏi cửa phòng.
Phương Tiểu Vân khó một đến Lâm gia, sự chào đón nồng nhiệt của Lý Tú Lệ trong sân.
Nhìn thấy Lâm Đường một đoạn thời gian gặp , vẻ mặt Phương Tiểu Vân vui vẻ.
Bước nhanh qua, giữ c.h.ặ.t t.a.y của chị em , vui vẻ :
"Đường Đường, cuối cùng cũng về , cảm giác thật lâu gặp ."
Lâm Đường thấy bạn cũng cao hứng, ngoài miệng : "Đâu lâu lắm , cũng mới chỉ hơn một tháng mà thôi, mà tới đây? Mình còn nghĩ ngày mai sẽ tìm ."
Phương Tiểu Vân nghĩ đến cái gì, khuôn mặt thanh tú trở nên đỏ bừng, chuyện nữa.
Lý Tú Lệ hai cô gái nhỏ với bộ dáng trong mắt chỉ lẫn , bất đắc dĩ mà lắc đầu.
Nhìn về phía Phương Tiểu Vân, nhiệt tình :
"Tiểu Vân, cháu và Đường Đường chuyện , ăn gì uống gì bảo nó lấy cho cháu, cứ coi như đây là nhà của , ngàn vạn đừng khách khí."
Nói xong lời, dặn dò Lâm Đường,"Đường Đường, tiếp đón Tiểu Vân thật chu đáo, sang bên chỗ thím Hoa Hồng của con đây."
Trong thôn nhà con cái đầy tháng, Lý Tú Lệ và Triệu Hoa Hồng hẹn cùng qua để hỗ trợ.
Lâm Đường gật gật đầu,"Con , mau ."
Lý Tú Lệ sợ Hoa Hồng chờ sốt ruột, dám dong dài nữa, vội khỏi nhà.
Sau khi Lâm gia xây phòng mới, đây là đầu tiên Phương Tiểu Vân tới, đối với phòng mới của Lâm Đường tò mò chịu .
Cô chung quanh một cái, cảm khái :
"Đường Đường, nhà trông quá , qua còn sáng sủa thoải mái hơn nhiều nhà ở trong huyện."
Nhà trong huyện thật sự quá nhỏ!
Lâm Đường , : "Rất nhiều trong thành đều thể xây nhà giống như ở nông thôn, chỉ là bọn họ thôi, chỗ ở trong thành cho dù là nhỏ chăng nữa, cũng sẽ thích hơn."
TBC
Đã thấy vì để trong thành mà tranh đến vỡ đầu chảy m.á.u, nhưng thấy qua hâm mộ nhà nông thôn.
Phương Tiểu Vân nghĩ nghĩ, cảm thấy cũng đúng.
"Trong huyện cái của trong huyện, ở nông thôn cũng cái của nông thôn."