Người yêu của Lâm Đường đến nhà quăng cho nhà họ Lâm một quả b.o.m nặng nhẹ. Có vui mừng cũng ưu thương.
Mà tâm tình phức tạp nhất là Lâm Thanh Sơn.
Qua 11 giờ, trong thôn yên tĩnh, đều lâm giấc mộng . Mà thì lăn qua lộn ngủ .
Lâm Thanh Sơn ở giường, trong đầu ký ức trưởng thành của cô gái nhỏ bắt đầu phát phát như một bộ phim điện ảnh. Có bộ dáng của một bé bánh bao y y a a, bé con nắm lấy tay học cách đường, còn cả bóng dáng đáng yêu của thiếu nữ khi đầu tiên học...
Ký ức tràn đầy!
Cứ nghĩ tới cảnh em gái lấy chồng, trong lòng Lâm Thanh Sơn sự khó chịu nên lời. Nhắm hai mắt mà bất cứ chút buồn ngủ nào hết.
Anh tay chân nhẹ nhàng dậy, đắp cho Ninh Hân Nhu bên cạnh một cái t.h.ả.m mỏng cửa phòng. Mà lâu cũng thấy về phòng .
Ninh Hân Nhu ngủ một giấc tỉnh , phát hiện chồng bên cạnh. Đợi một hồi lâu cũng thấy . Ninh Hân Nhu kéo dây đèn, tùy tay chỉnh quần áo khỏi phòng. Nương theo ánh đèn mỏng manh trong phòng, chị khắp nơi ở trong sân. Nghe thấy ở sân tiếng lạch cạch nho nhỏ vang lên.
Ninh Hân Nhu nhíu mày về phía sân . Sau hàng hiên ở dối diện cửa một bóng dáng quen thuộc.
Chỉ thấy nọ đang khom lưng mài cái gì đó.
Soạt soạt soạt...
Một chút một chút, tại ban đêm tĩnh lặng như thế chút đáng sợ...
"... Đêm khuya ngủ đây cái gì ?" Ninh Hân Nhu nghi hoặc mà mở miệng hỏi.
Đi qua thử, thế nhưng Lâm Thanh Sơn đang mài rìu,
"Anh mài rìu cái gì?" Chị thao tác lý do của đàn ông cho trợn tròn hai mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-989.html.]
TBC
Người chồng như thế , liệu ai giống như chị ? Bỗng dưng cảm thấy chút đáng sợ!
Lâm Thanh Sơn cũng giọng đột nhiên vang lên của vợ cho hoảng sợ, suýt chút nữa cái rìu rơi xuống đất đập trúng chân.
'Vợ, êm dậy ?"
Ninh Hân Nhu thấy một màn mạo hiểm thì sợ tới mức mặt mũi trắng bệch. Chị trả lời mà nhặt rìu lên thả thùng dụng cụ.
Từ khi Vương Chiêu Đệ ở cách vách may ngã trúng cái cuốc mà c.h.ế.t thì trong thôn chú ý tới vị trí để những nông cụ nguy hiểm . Nhà nào điều kiện thì sẽ để riêng một căn phòng để chứa đồ như thế còn điều kiện thì dựng cái lều.
Cất rìu xong, Ninh Hân Nhu khó lạnh mặt xuống.
"Anh hỏi em tỉnh? ANh thì ? Sao ngủ ? Nửa đêm mài rìu là cái gì?"
Lúc Lâm Thanh Sơn phun t.h.u.ố.c phòng muỗi lên , thể vẫn luôn cử động thì , đột nhiên dừng là muỗi bắt đầu vo ve bay sát .
Mặt Lâm Thanh Sơn đầy kiên nhẫn mà duỗi tay đ.á.n.h cánh tay , vỗ c.h.ế.t một con muỗi xa.
Anh ủy khuất mà trả lời: "Vợ ơi, ngủ ."
Ninh Hân Nhu thấy giọng ủy khuất của đàn ông thì trong lòng bao nhiêu lửa giận cũng tan hết. Chị lôi kéo tay Lâm Thanh Sơn về phòng.
"Anh ? Có chuyện gì mà ngủ ?" Vừa hỏi Ninh Hân Nhu bôi t.h.u.ố.c ngăn ngứa cho đàn ông.
Đôi mắt Lâm Thanh Sơn ửng đỏ, là mệt mỏi do thức đêm khiến hai mắt đỏ hồng tơ m.á.u. Anh nghiêng đầu, biểu tình biệt nữu: "... Em gái yêu ."
Anh là một đàn ông trưởng thành, lý trí thì chuyện Lâm Đường yêu là một chuyện bình thường, nhưng về mặt tâm lý thì từ chối. Cảm giác lòng nóng ran như đốt trong lửa.
Ninh Hân Nhu nghĩ tới là do nguyên nhân , chị nheo mắt.