Chu Mai túng khắc chế tò mò. Kiên định mà lắc đầu ôm lấy cánh tay Lâm Thanh Thủy, chằm chằm đồ vật trong tay cha chồng.
Lâm Đường chú ý tới phản ứng kỳ ba của chị hai, trả lời Lý Tú Lệ: "Đây là đèn pin, dùng để chiếu sáng buổi tối."
Nghĩ cha đều lớn tuổi mà buổi tối wc tối lửa tắt đèn thì an , cô : "Cha , cái đèn pin hai cầm lấy , buổi tối mà khỏi phòng thì soi sáng cho tiện."
Trong nhà và sân đèn, nhưng ở sân và nhà vệ sinh . Đồng chí Cố thật lòng!
Lâm Lộc thích những thứ , vui vẻ tới khóe miệng nhếch cao lên.
"Được! Thứ thật tiện lợi, còn giống y như đèn điện , cũng hiểu cho điện bên trong."
Những khác cũng tò mò hận thể giật lấy cây đèn pin trong tay ông tới để chậm rãi xem.
Lâm Đường giải thích: "Bên trong pin, một quả pin thể sử dụng ít nhất mấy tháng, nếu như pin hết điện thì đổi cái khác là thể dùng tiếp."
Nói tóm , chỉ cần va đập quá nghiêm trọng thì thứ thể sử dụng lâu.
Nhà họ Lâm radio mà radio lắp pin thế nên nhà họ Lâm hiểu nhanh.
"... Thứ thật sự tiện." Chu Mai .
Đâm Lâm Thanh Thủy đang chớp mắt một cái, nhỏ giọng : "Cha Chí Minh , đèn pin ? Nếu hai tích cóp tiền mua cho một cái? Có đèn pin , nếu về trực ban buổi tối thì thể thấy rõ đường."
Lâm Thanh Thủy tỏ vẻ vô cùng cảm động với ý tưởng nhưng đó từ chối.
"Không cần! Thứ là đắt, chúng phiếu công nghiệp, tích cóp mua thứ bằng cho em và con gái bộ quần áo mới."
Vẻ mặt Chu Mai đầy cảm động.
Còn hết lời, Lâm Chí Minh nâng gương mặt đen nhẻm, cộc lốc: "Cha, cha quên mất con ?"
Lâm Thanh Thủy cúi đầu liếc mắt nhóc một cái: "... Cũng mua cho cả con nữa."
Nói xong thì thu hồi tầm mắt , tiếp tục xem cái đèn pin tay Lâm Lộc.
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-988.html.]
–
Cố Doanh Chu khí phách hăng hái lái xe về huyện thành. Khi qua Cung Tiêu xã vặn Kinh Vĩ chặn .
"lão đại!"
Lớn giọng kêu một tiếng, Kinh Vĩ chạy tới như một trận gió đó chạy theo song song bên cạnh xe đạp.
'Lão đại, em chuyện với ." Cậu hưng phấn mà .
Đôi mắt Cố Doanh Chu quét qua Cung Tiêu Xã, đoán là chuyện gì, ngữ khí nhàn nhạt : "Cậu yêu."
Nháy mắt Kinh Vĩ như thằng ngốc, khóe miệng kém chút nữa là rách tới mang tai . Cảm giác cả như tràn sức sống.
"Không hổ là lão đại, chuyện mà cũng thể đoán trúng ! ! Em yêu !"
Cuối cùng cũng thể tạm biệt với hai mươi năm độc , khắp chốn vui mừng, a a a!!!
Cố Doanh Chu thằng nhóc mang thật vất vả lắm mới chờ tới ngày hôm nay, trong lòng vô cùng phức tạp.
"Đối xử với con gái cho !"
"Chúng là đàn ông... đặc biệt còn là những đàn ông từng binh sĩ, tôn trọng phụ nữ, thế nào là đúng mực, tự giác bảo trì cách với những phụ nữ khác..."
Đại thể là bởi vì hôm nay tâm tình , Cố Doanh Chu chuyện nhiều hơn bình thường một chút. Biểu tình Kinh Vĩ nghiêm túc, tỏ vẻ nghiêm túc theo lời lãnh đạo dạy bảo.
"Lão đại yên tâm, Kinh Vĩ em đảm bảo sẽ để cho mất mặt."
Cố Doanh Chu thấy vẻ mặt khờ ngốc của thì chỉ cảm thấy thẳng . Khóe miệng khẽ giật, nhạo một tiếng: "Mất mặt cũng mất mặt , chuyện gì liên quan tới !"
Dứt lời thì đẩy nhanh tốc độ, một một xe nhanh ch.óng biến mất.
Kinh Vĩ ngây một lát, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Lão đại bất thiện như , cũng đồng chí Lâm chịu đựng ?"
—