Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau một lúc lâu Cố Doanh Chu mới lấy tinh thần, nhanh ch.óng đổi quần áo, đặt quần áo gấp gọn gàng ở bên cạnh khỏi phòng.
Nghe thấy âm thanh, Lâm Đường đang rửa sạch d.ư.ợ.c liệu giương mắt lên .
TBC
Thanh niên mặc một chiếc áo ngắn tay màu xanh đen rộng thùng thình, quần hưu nhàn khiến đôi chân thon dài của càng thêm thẳng tắp, đeo thêm mắt kính trông hương vị ngây ngô của sinh viên, chỉ là cặp mắt thường xuyên hiện lên ánh sáng sắc bén chứng tỏ rõ tầm thường.
Trong mắt Lâm Đường hiện lên vẻ ngạc nhiên, qua kỹ Cố Doanh Chu vài khen: "Đẹp trai! Dáng vẻ của ... chắc hẳn là dáng vẻ khi đang học đại học !"
Cảm thấy kiểu tóc của đàn ông quá mức đắn nên Lâm Đường nhón mũi chân chỉnh một chút hộ , Cố Doanh Chu cũng phối hợp cong xuống.
Lâm Đường nhỏ giọng lẩm bẩm: "Không chuyện gì cao như cơ chứ!"
Mấy tháng cô cao đến gần một mét sáu , mà khi nhón chân sờ đầu Cố Doanh Chu vẫn cố sức. Vì cao lên mà cô uống sữa bò đến sắp nôn luôn đấy! Sao cao thêm khó thế hả trời?
Cố Doanh Chu nhận thấy bàn tay nhỏ mềm mại đang khảy khảy tóc đầu , thấy bạn gái nhỏ u oán kêu ca thì thấy buồn .
Lâm Đường buông tay , lên án mà trừng mắt lườm ,"Anh em đấy ?!"
Ý mặt Cố Doanh Chu càng tăng thêm, sắc mặt tuấn mỹ như gió mát trăng thanh,"Không , chỉ là cảm thấy em đáng yêu thôi mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-965.html.]
Lâm Đường: "..." Sao Lâm Đường nụ của ' hề ý ' chút nào cô chứ? Cô liếc mắt một cái mặc kệ nào đó luôn.
Cố Doanh Chu chỉ trêu chọc bạn gái nhỏ một chút mà thôi, thấy Đường Đường đang giận dỗi thì nhanh ch.óng dùng bàn tay ấm áp vuốt ve đầu Lâm Đường, dỗ dành: "Đừng tức giận nữa mà, tức giận sẽ cao lên . Em vẫn còn nhỏ... ít nhất còn thể cao thêm ba đến năm centimet nữa." Giọng trầm thấp chứa đầy vẻ nuông chiều.
Lâm Đường là một cô gái rộng lượng dễ dỗ, tuy cảm thấy ba đến năm centimet vẫn đủ cho lắm nhưng khi thấy lời dỗ dành đầy dịu dàng của đàn ông thì cô lập tức so đo nữa.
Sợ Cố Doanh Chu xử lý thảo d.ư.ợ.c sẽ nhàm chán, Lâm Đường mở miệng đề nghị: "Em d.ư.ợ.c liệu trong vườn t.h.u.ố.c của núi Tiểu Thanh sơn mọc tệ lắm, xem thử với em ?" Vốn dĩ cô dẫn xem từ lâu lắm nhưng lúc bạn trai mới tới thăm nhà cô nên tiện cho lắm, hiện tại phù hợp.
Cố Doanh Chu vui vẻ gật đầu,"Đi thôi." Anh tò mò về nông thôn mà bạn gái lớn lên từ nhỏ nhưng lúc vội vàng nên để ý lắm, hôm nay đúng lúc dạo luôn.
Lâm Đường dẫn theo Cố Doanh Chu ngoài cửa, vài bước thì nhớ tới mấy đứa nhỏ Cẩu Đản nên cô dừng chân ,"Các con ngoài chơi ? Cô và trai Doanh Chu của các con tới núi Tiểu Thanh ."
"Bọn con cũng nữa." Lâm Chí Thành cầm hai quyển truyện thiếu nhi vui sướng đáp. Cậu cũng đang tìm mấy Tiểu Hoa chơi.
lúc , Lâm Chí Hiên bỗng mở miệng : "Không trai, là dượng nhỏ mới đúng!"
Lâm Đường sửng sốt,"?!" Tưởng Cố Doanh Chu dạy bé như nên cô khiếp sợ mà về . Cố đồng chí ... lén lút như ư?
Cố Doanh Chu cũng lời cho kinh ngạc một chút. Thế nhưng điều thể phủ nhận chính là, khi thấy xưng hô mềm mụp của bé đáng yêu thì đáy lòng trào một niềm vui sướng khó cỏ thể rõ.