Cậu trai mang theo nhiều đồ vật như , liền là tới cửa chào hỏi, thím cảm thấy suy đoán của sẽ sai.
Cố Doanh Chu , đáp lời, tiếp tục đạp xe về phía Lâm gia.
Nhóm phụ nhân cây đại thụ cửa thôn bóng dáng thon dài của dần khuất, tức khắc yên.
Một phụ nữ tò mò đến mức tim gan cồn cào, lên tùy tiện tìm một cái lý do,"Con uống nước, về đây."
Những còn ở liếc mắt con nhà bà đang chơi đùa cùng với đám con nít trong thôn cách đó xa một cái, nên kiểu biểu tình gì.
Cái cớ qua loa quá mức!
Trong lòng tuy thế, nhưng ngoài miệng cũng học theo phụ nữ tìm đại một vài lý do, đó về phía Lâm gia nhanh như một cơn gió.
Lâm Đường vẫn nhà bởi vì con rể tương lai nào đó dằn nổi lòng tới cửa chào hỏi mà sắp sửa chìm trong cơn lốc xoáy của dư luận.
Lúc cô đang mang theo chú hổ con Cầu Cầu cùng đến núi Đại Thanh.
Kẻ tài cao thì gan cũng lớn hơn, Lâm Đường trực tiếp chỗ sâu trong núi Đại Thanh.
Vẫn là cảnh tượng sương khói lượn lờ, rừng cây dày đặc như cũ.
Đi trong sâu dễ dàng lạc đường.
Lâm Đường nhanh, dọc đường để ít dấu vết đặc trưng của cô để đ.á.n.h dấu.
Đào nhiều thảo d.ư.ợ.c quý hiếm, nhặt một ít quả dại, dùng nỏ đ.á.n.h dấu b.ắ.n một con thỏ, một con gà rừng... Sau đó mang Cầu Cầu cùng trở về nhà.
Con hổ con mới chỉ mấy tháng, vẫn còn nho nhỏ một cục.
Lâm Đường một tay xách gà rừng và thỏ, một tay di chuyển xung quanh Cầu Cầu, bước chân nhẹ nhàng xuống chân núi.
Sau khi xuống chân núi , hổ con phát vài tiếng kêu to non nớt, tựa như đang lưu luyến núi sâu.
Lâm Đường dùng tay vuốt vuốt lông Cầu Cầu,"Đừng kêu nữa, sẽ tiếp tục mang mày đến đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-959.html.]
Hôm nay sở dĩ mang theo Cầu Cầu chạy lên núi, là bởi vì cô phát hiện... Cầu Cầu dường như chút hậm hực khó chịu.
Cả uể oải tinh thần, cơm cũng ăn ngon, cơ thể thoạt gầy hơn nhiều.
Sau khi đưa tiểu gia hỏa lên núi, nó tinh thần hơn một chút, cũng chạy lung tung, chỉ là kéo nhảy nhảy chỗ chỗ một chút, trông lanh lợi vui vẻ.
Lâm Đường thấy tâm tình của Cầu Cầu hơn nhiều, sự lo lắng trong lòng buông xuống.
Thấp giọng ôn nhu : "Quả nhiên mày thích nhất chính là cảnh hoang dã nha, đừng vui.
Chờ đến lúc mày lớn lên, tao sẽ thả mày về rừng núi, đến lúc đó cả một ngọn núi đều là địa bàn của mày, mày liền tự đến đó..."
Cầu Cầu dùng đôi mắt ướt dầm dề Lâm Đường, duỗi đầu lưỡi khẽ l.i.ế.m tay cô, bộ dáng khờ khạo đặc biệt đáng yêu.
Cứu tinh của mao nhung khống!
Lâm Đường dùng ch.óp mũi cọ cọ lên lông mềm Cầu Cầu, ánh mắt nhu hòa.
"Tao mày thể hiểu tao , về ăn cơm thật , mau ch.óng lớn lên mới thể trở về rừng núi ."
Bốn đứa nhóc Cẩu Đản lúc mới nhặt Cầu Cầu về, sợ hãi hổ con thể sống , nên cô đút cho nó ít nước trong linh tuyền.
Tiểu gia hỏa vẫn phát triển trí óc, nhưng những câu đơn giản nó vẫn thể hiểu .
Cầu Cầu l.i.ế.m l.i.ế.m tay Lâm Đường, đáp cô.
Lâm Đường thấy nó đáp ứng , bước chân nhẹ nhàng mà chạy chậm xuống chân núi.
Về đến cửa nhà, thấy mấy thím đang lén lén lút lút về phía nhà , trán cô tràn một ít hắc tuyến.
"Các thím đây là đang cái gì thế?"
TBC
Một phụ nữ thấy chính chủ trở về liền giữ lấy cô.
"Đường Đường, cháu là yêu ? Người yêu của cháu là hôm nay sẽ đến nhà cháu ?