Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 950

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:14:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Chí Thành lấy hộp bi , tỏ vẻ vô cùng hiểu : "Đây là viên bi."

Ở trong huyện nhóc từng thấy qua những đứa trẻ con khác chơi, trông chơi vui lắm.

Thứ cô nhỏ mang về tới... còn hơn nhiều so với thứ mà đám trẻ con trong huyện chơi.

Lâm Phỉ lấy con hổ bông , thích ý mà dùng mặt cọ cọ.

"Con cái , trông nó giống hệt Cầu Cầu."

Xú Đản Lâm Chí Hiên thì sờ lên một con ếch xanh nhỏ, biểu tình tươi sống lên.

"Cảm ơn cô nhỏ."

Lâm Chí Thành đầu, lúc ba đứa nhóc còn cũng rối rít cảm ơn. lúc thì những khác nhà họ Lâm cũng trở về.

Bốn nhóc con hưng phấn chạy tới mặt cha để khoe khoang.

"Cha , xem, cô nhỏ mang quà về cho chúng con."

Ninh Hân Nhu thấy đồ trong tay hai đứa con thì ôn nhu xoa đầu chúng.

"Cảm ơn cô nhỏ ?"

Lâm Chí Thành và Lâm Chí Hiên đồng thời gật đầu. Ninh Hân Nhu thấy thì , về phía Lâm Đường: "Đường Đường, hoan nghênh em về nhà, bọn Chí Thành em tiêu pha ."

"Em chiều chúng nó như , chị chỉ sợ chúng nó chiều hư."

Lâm Đường xoa bóp gương mặt nhỏ trẻ con mềm như bông của Lâm Chí Hiên, : "Sẽ đầu, trẻ con nhà chúng đều ngoan, học thứ ."

Ba tuổi xem như lớn, Chí Hiên nhỏ tuổi nhất vô cùng ngoan ngoãn hiểu chuyện thì mà hư nữa?!

Lý Tú Lệ rửa sạch tay chen , : "Đường Đường, Không con chụp ảnh ? Ảnh chụp ?"

Người nhà quê như bọn họ thấy ảnh chụp vài .

Lâm Đường sợ nhà thấy ảnh chụp nên vô tâm tư quản quà mà tỉ mẩn chuẩn , ngay: "Đợi chút nữa thì xem, giờ xem quà mà con mua cho ."

Những khác đều tò mò thôi đối với Hải Thị nên cũng từ chối. Từng đôi mắt chờ mong mà .

TBC

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-950.html.]

Phản ứng tặng quà thoải mái cực độ. Trong lòng Lâm Đường vui vẻ, lấy từng món quà . Trước tiên là lấy mấy cái dây lưng.

"Cha, cả, hai, đây là dây lưng con mua cho ."

Những đàn ông ở nông thôn đều dùng một sợi dây đỏ kết dây lưng quần, tùy tiện nhưng mà dễ tuột. Lâm Đường thấy trong cửa hàng hữu nghị dây lưng nên mới mua vài cái.

Lâm Lộc cầm dây lưng trong tay hết lôi kéo, tán thưởng : "Tới cái đồ buộc quần thôi mà cũng thể thành như , thành phố lớn đúng là khác quá."

Lâm Đường lo lắng trong nhà một câu đúng xảy chuyện nên đây là hàng nhập khẩu mà chỉ thuận miệng lệ một câu, tiếp tục phân chia quà cáp.

Chia dây lưng xong thì cô lấy một cái áo khoác .

"Mẹ, đây là của , chăm sóc cả nhà nhiều năm như vất vả ."

Lý Tú Lệ một câu của con gái hai mắt nóng lên. Bà đông cứng mà sang chuyện khác.

"Nói mấy cái gì?"

"Quần áo thật là mắt! Mẹ cả ngày ruộng việc thì cũng bận bịu việc nhà, lấy cơ hội mặc quần áo như , về đừng mua nữa."

Nói thì như nhưng khóe mắt đuôi lông mày đều là ý . Trái tim cũng như ngâm trong dòng nước ấm, vô cùng ấm áp.

Lâm Đường bất mãn mà phản bác: "Sao cơ hội mặc, trong huyện lúc thăm ông bà ngoại con thể mặc ?"

Ninh Hân Nhu nhiều kiến thức, sờ sờ vải dệt là chiếc áo khoác hề rẻ. .

"Mẹ, nguyên liệu như khó , chờ trời lạnh mặc thêm ở bên trong cái áo lông đó mặc cái áo khoác bên ngoài giữ ấm ."

Lâm Thanh Sơn cũng : " thật là ."

Lâm Lộc trực tiếp cầm lấy cái áo khoác lên Lý Tú Lệ, ha ha : " Màu sắc thích hợp với bà, ánh mắt của Đường Đường thật ."

Cũng Lý Tú Lệ thích mà chỉ là bà thôi. Nghe như thì khóe miệng nhịn mà cong lên.

"Nghe mấy ."

Lâm Đường : "Đó là đúng , nơi còn ba cái áo lông, một cái, chị cả một cái, chị hai một cái."

 

Loading...