Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 942

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:14:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều Thành mẫn cảm ngẩng đầu, lên án : "Chị Lăng, chị dứt khoát thẳng tên em luôn ."

Cái gì mà ít đàn ông độc chứ, đàn ông độc ở đây rõ ràng chỉ một .

Còn đều khẽ meo meo tìm yêu.

Lâm Đường thấy Kiều Thành vội vàng dò chỗ như thế, nhịn tiếng, cả đều run rẩy.

Cố Doanh Chu vươn tay cánh tay, che chở cô ngay ngắn.

"Ngồi ngay ngắn nào!" Vẻ mặt của tràn đầy vẻ đồng ý, vẻ mặt nghiêm túc của cán bộ già: "Ngồi xe đó, em như an ."

Khi chuyện, điều chỉnh dáng cho Lâm Đường.

Lâm Đường dáng vẻ nghiêm trang của , thích vô cùng.

Ngồi thẳng , duỗi tay ôm lấy cánh tay Cố Doanh Chu.

"Ngồi ngay ngắn , như sẽ xảy chuyện chứ."

Cố Doanh Chu cả cứng đờ, cảm giác nửa tới gần cô gái đều tê rần.

lúc , đèn bên trong xe tối sầm xuống.

Trong xe đang nhỏ giọng chuyện, ở nhắm mắt nghỉ ngơi...

Dáng của Cố Doanh Chu vững vàng, cho dù đang xe, cũng thẳng tắp.

Anh mệt, nhưng Lâm Đường thì thấy mệt.

Nàng nhẹ nhàng véo cánh tay đàn ông, nhỏ giọng : "Người thoải mái chút nào."

Cố Doanh Chu nhéo thì cơ thể càng căng c.h.ặ.t hơn.

Lâm Đường: "..."

Hơi suy nghĩ, đó đoán nguyên nhân. ... Mẫn cảm như .

Cô che miệng khẽ.

Cố Doanh Chu nhận thấy cô gái đang nhạo , xoa nhẹ bàn tay cô.

"Cười cái gì?" Anh bất đắc dĩ hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-942.html.]

Cằm Lâm Đường đặt ở cánh tay đàn ông, đôi mắt linh động thẳng , giọng ngọt ngào: "Cười đáng yêu."

Cố Doanh Chu cho rằng nhầm, nghi hoặc 'hửm' một tiếng.

Đáng yêu?

Chắc chắn nhầm ...

Lâm Đường ho nhẹ một tiếng, chuyển đề tài: "Không gì, em ngủ một chút."

Cố Doanh Chu giật giật bả vai, cố gắng thả lỏng cơ thể để cho cô gái dựa thoải mái hơn một chút.

Hai mươi phút , xe dừng ở cửa xưởng dệt bông.

Đi ngoài lăn lộn gần một tháng, đều mệt mỏi cũng nhớ nhà, vài câu xong thì ai về nhà nấy.

Xưởng dệt bông cách nhà Hạ Vân Tụ gần, Cố Doanh Chu thấy thời gian còn muộn lắm, đặt tạm hành lý ở nhà họ Hạ đưa Lâm Đường về nhà.

Đêm ở huyện thành yên tĩnh hơn nhiều so với thành phố lớn, đèn đường cũng tối.

Trên đường hầu như đường.

Đồ mà Lâm Đường mua về theo đường bưu điện mấy ngày , hành lý mang về cũng nhiều lắm, một rương hành lý chứa đủ đồ.

TBC

Trong bóng đêm, Cố Doanh Chu tay trái lôi rương hành lý, cánh tay thì Lâm Đường khoác lấy, hai đường.

Cố Doanh Chu cô gái mệt mỏi, ôm eo cô, cho cô dựa hết .

"Cố gắng thêm chút nữa, sắp đến nhà . Về đến nhà tắm rửa ngủ một giấc, ngày mai nghỉ ngơi cho thật , nhanh sẽ khoẻ thôi."

Thể chất của Lâm Đường , cơ thể cũng cảm thấy khó chịu, đơn thuần chỉ nũng nịu với bạn trai một lúc, cho nên lúc mới biểu hiện dáng vẻ mềm mềm yếu yếu như .

Bạn trai tính tình trầm , cô mạnh mẽ như , thể cùng lâu dài .

Lúc nên mạnh mẽ thì mạnh mẽ, lúc nên yếu đuối thì yếu đuối, như mới thể cũng lâu dài .

"Ngày mai em đến bưu điện lấy đồ, giúp em ?" Cô dùng giọng ngọt ngào hỏi.

"Giúp!" Cố Doanh Chu lập tức trả lời.

Hắn ước gì cô gái nhiều hơn nữa kìa.

Lâm Đường thuận miệng phát một cái thẻ : "Chu Chu ơi, thật ."

 

Loading...