Có một đàn ông tự xưng là sứ giả chính nghĩa về phía Lâm Đường, nghiêm túc mà mở miệng : "Vị nữ đồng chí , thấy cô vẻ cũng là điều kiện khá mà. Cụ bà trông thực sự khó khăn, là cô bồi thường cho bà chút tiền ?"
Chị gái bụng lúc nãy cảm thấy lời của cực kỳ vô lý, tin nổi mà về phía ,"Lời dựa lập trường gì để , dựa cái gì hả? Vị đồng chí nhỏ còn đập vỡ đầu cơ mà? Sao bảo lão thái thái bồi thường tiền t.h.u.ố.c men cho đồng chí nhỏ ?" Cái thứ ngang ngược vẻ chính nghĩa thực sự đáng ghét!
Người nọ nhíu mày, cảm thấy đúng là đàn bà con gái quả thực thể lý. Anh vui : "Quần áo của bà lão rách tung rách toé mà cô còn đòi tiền t.h.u.ố.c men, cô còn lương tâm ? Hơn nữa trông vị đồng chí nhỏ cũng thiếu tiền, nhân nhượng một chút thì ? Không là nên kính già yêu trẻ ?" Đàn bà quả nhiên đều keo kiệt như , một nào hết!
Đây là đầu tiên chị gái bụng một qua đường cho tức giận đến như , chị cau mày : "Không thiếu tiền nghĩa là coi tiền như rác! thấy trông cũng tiền đấy, dùng tiền của để cho khất cái đường ? Dùng tiền của khác để dát vàng lên mặt , cũng quá nhỉ! Trông mặt mũi cũng đàng hoàng mà tính tình tọc mạch thế nhỉ?"
Người đàn ông thấy tiền trong ví theo dõi thì sắc mặt nhanh ch.óng biến đổi, trong miệng còn lẩm bẩm một câu: "Đâu liên quan gì tới đây?" Nói xong, nhanh ch.óng về vị trí của .
Chị gái nhiệt tình cãi thắng nên cả hăng hái như gà chọi đấu thắng , thỏa thuê mãn nguyện nên lời.
Lâm Đường trong lòng điên cuồng dựng ngón tay cái cho chị gái . Lợi hại quá mất, là một ngày nữa hâm mộ những miệng lưỡi sắc bén!
Lão thái thái mặt đất thấy giúp chuyện chạy mất thì diễn cũng diễn nổi nữa, khí trở nên hổ trong nháy mắt.
lúc , nhân viên xe lửa nơi xảy chuyện nên đây.
"Xảy chuyện gì ?"
Đi theo phía là một đàn ông điển trai, rõ ràng là Cố Doanh Chu.
Cố Doanh Chu liếc mắt một cái thấy ngón tay Lâm Đường tràn màu m.á.u đỏ tươi, sắc mặt đột nhiên đổi.
Vội đến mặt Lâm Đường, động ' miệng vết thương ' của cô, nhưng tình hình nên chút dám đụng .
"... Đây là chuyện gì ?" Vẻ mặt của đàn ông lạnh lùng như một tầng băng mỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-937.html.]
Lâm Đường thấy sự việc phát triển quá, khẽ meo meo kéo đuôi áo Cố Doanh Chu, âm thầm lắc đầu, ý bảo .
Cố Doanh Chu phản ứng , thấy ánh mắt cô bé sáng trong, đôi môi sắc đỏ thắm thủy nhuận, thở dài nhẹ nhõm một .
Sau đó đôi mắt về đống vết m.á.u gây sự việc , hiểu , trong lòng cảm thấy dở dở .
Vết... m.á.u là dùng tay tùy tiện quét lên đúng ? Quá giả.
Đụng phun m.á.u thì thể như thế chứ?
mà chuyện cũng lúc rằng cô bé nhà thương, buông xuống trái tim đang treo cao.
Đôi bạn trẻ động tác nhỏ mờ ám, nhân viên xe lửa từ trong miệng quần chúng vây xem ' chuyện xảy '.
Bà lão mặt đất thấy nhân viên xe lửa tới càng sợ, cậy già lên mặt.
Ngồi đất bắt đầu gào lên: " đáng thương quá! quá t.h.ả.m ! Cả đời khỏi cửa nhà, vất vả lắm mới một ..."
TBC
Lại là một phen c.h.ử.i bới ăn vạ.
Mục đích cũng chỉ một cái, bắt Lâm Đường bồi thường.
Cố Doanh Chu xong, cũng hiểu rõ nguyên nhân.
Rõ ràng là bà lão l.ừ.a đ.ả.o yêu .