Lâm Đường ảnh chụp mà nao nao. Thì ... bình thường Chu Chu cô bằng biểu tình và ánh mắt . Nghĩ , trái tim cô khống chế mà đập nhanh hơn một chút.
"Đẹp lắm!" Lâm Đường tán thưởng.
Vốn dĩ Cố Doanh Chu đang chút ngượng ngùng, nhưng thấy cô tươi vui vẻ như thì nhanh ch.óng đè nén sự tự nhiên trong lòng, : "Em thích là ."
Nói xong, nghiêm trang mà chuyển đề tài: "Em ăn lót bụng nhé, tới hội trường . Dù gì em cũng thật cẩn thận đấy." Chuyện ngày hôm qua dọa lo nơm nớp, chỉ hận thể ôm cô gái nhỏ mặt trong lòng n.g.ự.c cả ngày cho yên tâm.
Lâm Đường cũng suy nghĩ trong lòng đàn ông. Cô ngoan ngoãn gật đầu, vẫy vẫy tay nhỏ,"Đi ."
Cố Doanh Chu nhẹ, xoa xoa đầu cô mới rời . Lâm Đường theo bóng dáng xa dần của bạn trai, phòng.
Tần Tố Khanh mới rửa mặt xong, lúc đang thắt b.í.m tóc. Cô loáng thoáng chút âm thanh ngoài cửa, thấy Đường Đường về phòng thì bỡn cợt : "Là Cố đồng chí đúng ? Có đưa bữa sáng thật là hạnh phúc mà!"
Lâm Đường nhướng mày, giọng điệu vô cùng sâu kín: "Mình thấy chắc là ăn ..." Nói xong, cô lấy một cái bánh bao chuyển ăn.
Sao Tần Tố Khanh thể để bụng chịu đói ? Cô kéo kéo góc áo Lâm Đường, năn nỉ: "Mình ăn, ăn, ăn mà!"
Lâm Đường bất đắc dĩ , đưa cho cô một cái bánh bao,"Ăn nhanh , ăn xong thì bôi t.h.u.ố.c cho ."
Tần Tố Khanh c.ắ.n một miếng bánh bao thịt, vui vẻ đến mức hai mắt đều híp . Cô một bàn tay khác sờ sờ lên vết thương kết vảy đầu, : "Không cần , cũng đỡ hơn nhiều mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-928.html.]
Vết thương đầu của Tần Tố Khanh tính là nhẹ, theo lý thuyết chắc chắn sẽ để sẹo. Không nghĩ rằng Đường Đường cho cô dùng t.h.u.ố.c mỡ tự , một đêm thì vết sẹo cũng chỉ dư dấu vết nhợt nhạt.
Hai ăn chuyện, Lâm Đường ăn xong một cái bánh bao. Cô uống một ngụm nước cho đỡ khô miệng hỏi: "Không vẫn còn dấu vết ? Chỉ cần bôi một nữa thì sẽ hết , bôi đây?"
Tần Tố Khanh lập tức đáp: "Bôi!" Không bôi là đồ ngốc, cô ngốc như !
Lâm Đường phòng vệ sinh rửa sạch tay, lấy t.h.u.ố.c mỡ bên cạnh Tần Tố Khanh ý bảo cô nghiêng một chút,"Cậu ăn của , bôi t.h.u.ố.c giúp ."
Tần Tố Khanh ngoan ngoãn nghiêng qua cho Lâm Đường tiện bôi t.h.u.ố.c. Cô nhai bánh bao : "Cảm ơn nha Đường Đường!"
TBC
Lâm Đường bất đắc dĩ : "Đừng chuyện nữa, an tĩnh ăn bánh bao của !"
Dứt lời, cô bắt đầu duỗi tay bôi t.h.u.ố.c cho Tần Tố Khanh, bôi nghiêm túc dặn dò: "Sau mà ở một trong phòng thì nhớ chú ý một chút đấy! Nếu gõ cửa thì tuyệt đối lỗ mãng chạy mở cửa, hỏi rõ ràng hẵng mở. Sức lực của chúng bằng nam đồng nên nếu xông phòng thì nguy hiểm. Người tham tiền thì , lỡ như gặp ác ý thì trăm phần trăm là sẽ xảy chuyện."
Đừng tưởng rằng khách sạn chính quy là an , biến thái thì nơi nào cũng đều hết. Phụ nữ vốn là phái yếu, dựa ai cũng dựa mãi . Phải luôn luôn duy trì cảnh giác, chỉ cần đề phòng cẩn thận thì sẽ đỡ nguy hiểm hơn nhiều.
Tần Tố Khanh gật đầu như giã tỏi, khổ : "Mình , chuyện ngày hôm qua sợ c.h.ế.t luôn! Trong thời gian ngắn, chỉ sợ là sẽ chịu nổi tiếng đập cửa nữa." Bây giờ cô cứ thấy tiếng đập cửa thì bắt đầu run lên.
Lâm Đường cũng thầm than bạn của thật xui xẻo, chuyện nguy hiểm gì cũng đều gặp hết. Cô tiếp tục : "Không là xong nhiệm vụ của bộ mua sắm ? Hay là mấy ngày nay theo , bên cạnh cùng chắc là sẽ an hơn một chút."