Cố Doanh Chu bất đắc dĩ mà đỡ lấy bà ngoại, lên tiếng giải thích: "Cháu ăn , nhà khách bên xảy chuyện nên mới chậm trễ một chút."
Nguyễn lão gia t.ử cảm thấy việc giờ mới trở về thích hợp, lập tức hỏi: "Đã xảy chuyện gì?" Ánh mắt của ông vô cùng sắc bén, vẻ mặt ý cháu lừa ông .
Cố Doanh Chu dừng một chút, xoa xoa giữa lông mày kể hết chuyện hôm nay cho cả nhà .
Nguyễn lão phu nhân xong thì khuôn mặt dọa đến trắng bệch. Sau khi phản ứng , bà đ.á.n.h lên cánh tay của cháu ngoại một cái, mắng: "Nhà khách xuất hiện kẻ bắt cóc cầm s.ú.n.g mà cháu bảo Đường Đường về nhà ở cho an hả?"
Lão phu nhân vẻ mặt hận rèn sắt thành thép : "Trước bà còn tò mò đồ đầu gỗ mà là cái gì, thấy cháu thế thì bà ngay . Cháu đúng là cái đồ đầu gỗ mà!"
Lão thái thái Cố Doanh Chu chọc cho buồn bực đến mức vỗ vỗ n.g.ự.c để đè nén cơn tức trong lòng,"Nhà khách nguy hiểm thành như mà cháu cũng yên tâm về ?!"
Nguyễn lão gia t.ử trưng biểu tình ghét bỏ, giọng thì càng ghét bỏ hơn,"Điểm thì cháu giống ông mà giống ông nội ruột thích giả vờ đắn của cháu."
Cố Doanh Chu: "..."
Cố Doanh Chu nhấp môi mỏng, về phía thím Tú Anh. Phát hiện bà cũng đang tỏ vẻ tán đồng cứ như là ... chuyện gì vô lương tâm lắm .
TBC
Cảm thấy còn thể cứu vãn một chút, Cố Doanh Chu mặt biểu tình mà giải thích: "Đường Đường yên tâm để bạn cô ở đó một . Bây giờ cháu về để thu dọn đồ vật, mấy ngày nay cháu sẽ ở tại nhà khách."
Mặt của hai vợ chồng gia nhà họ Nguyễn đều trở nên cứng đờ trong nháy mắt. ... Ra là như ? Ha ha.
Ý thức phản ứng thái quá, Nguyễn lão phu nhân nở nụ hiền từ : "Đàn ông thì nên trách nhiệm như , ! Có thời gian rảnh thì dẫn Đường Đường về nhà chơi nhé!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-927.html.]
Nguyễn lão gia t.ử vẫy vẫy tay,"Mau thu dọn đồ vật nhanh lên , ông và bà ngoại cháu về phòng ngủ đây."
Cố Doanh Chu bắt đầu chấp nhận sự thật rằng địa vị trong nhà của đang thẳng tắp giảm xuống chân tướng sớm tiếp thu . Anh thong dong về phòng tùy tiện thu dọn vài bộ quần áo đạp xe đạp nhà khách.
Nhà khách xảy chuyện nên vài quan hệ đều yên tâm mà trả phòng, các phòng chật ních bỗng nhiên dư mấy gian phòng.
Cố Doanh Chu đặt một gian phòng, bảo nhân viên công tác đưa luôn chìa khóa phòng cho minh. Sau đó, khóa kỹ xe đạp ở bên ngoài thuận lợi trong phòng.
-
Sáng sớm ngày hôm , Lâm Đường đến cửa phòng thì thấy cố doanh chu đang ngoài cửa. Cô cực kỳ ngạc nhiên, hỏi: "Ơ? Sao ở đây?"
Cố Doanh Chu đưa bữa sáng lấy lòng qua cho cô,"Tối hôm qua ở tại nhà khách." Dù việc cũng giấu nên chủ động luôn.
"A?" Lâm Đường cực kỳ kinh ngạc. Cô im lặng trong chốc lát cảm động : "Vất vả cho !"
"Vất vả cái gì, việc nên mà." Cố Doanh Chu dịu dàng xoa xoa đầu bạn gái nhỏ. Thấy sắc mặt cô tệ, chắc tối hôm qua ngủ khá ngon nên yên lòng.
Nói chuyện xong, nghĩ đến ảnh chụp mà ngày hôm qua kịp đưa thì vội duỗi tay trong túi lấy đưa qua cho cô,"Ảnh chụp lấy về nhưng tối hôm qua quên đưa cho em, em xem ."
Ánh mắt Lâm Đường sáng lên, tùy tay treo bữa sáng then cửa đưa tay nhận lấy ảnh chụp.
Tấm ảnh ngay đầu tiên chính tấm mà cô đang động tác nhỏ . Trong ảnh chụp, đàn ông tươi cô gái nhỏ bên cạnh bằng đôi mắt tràn đầy sự nuông chiều, cực kỳ chuyên chú và nghiêm túc.