Cố Doanh Chu cầm lấy tuýp t.h.u.ố.c mỡ, dẫn cô một cái ghế đá trong công viên.
Nhẹ nhàng bôi t.h.u.ố.c cho cô, giải thích : "Không cảm thấy , mà là... Anh thấy đau lòng."
Trong lòng đau đớn, quặn thắt, giống như ăn một đĩa ớt cay .
Lâm Đường khuôn mặt trai, nghiêm túc của , mặt nở nụ tươi.
Sau đó, cô tựa cằm lên vai của Cố Doanh Châu.
Hai mắt sáng lấp lánh chằm chằm .
"Nếu thấy đau thì... hôn em ."
Nụ hôn trán đó lướt qua quá nhanh, cô còn kịp cảm nhận gì thì biến mất , thật đáng tiếc.
Cô gái nhỏ những lời mà cô gây ảnh hưởng như thế nào, quả thực là đang đốt lửa trong lòng ai đó mà.
TBC
Hô hấp của Cố Doanh Chu ngưng trệ .
Cả đột nhiên trở nên vô cùng khô nóng.
Anh cởi cúc áo cổ , hầu kết giật giật.
Giọng khàn khàn: "Em đừng nghịch nữa."
Lâm Đường chớp chớp mắt: "Em nghịch."
Hai hẹn hò với lâu như , hôn một cái thì chứ?
Hai đời đều độc cẩu, ngay cả nụ hôn đầu tiên cũng , ai thể hiểu cho cô chứ?!
Hai tai của Cố Doanh Chu nóng bừng, ngay cả gió đêm lạnh lẽo cũng thể thổi bay cơn nóng trong lòng .
Cánh tay giống như ý thức của , vòng tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô gái nhỏ.
Tránh né cánh tay của cô, thò về phía đặt một nụ hôn nhẹ lên má của Lâm Đường.
Lâm Đường cảm thấy thú vị, nhịn , vân tay chặn đôi môi của đàn ông.
Sau đó nhanh thu ngón tay , chỉ chỉ môi của .
"Muốn hôn ở đây."
Biểu cảm mặt cô chút đắc ý nho nhỏ, gì dùng cách khích bác.
Lòng cảnh giác của Cố Doanh Chu từ đến nay đều sâu, thể thấu sự tính kế trần trụi của cô gái nhỏ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-923.html.]
Chỉ là, cuối cùng cũng dựa theo tâm ý của bản mà thôi.
Ánh mắt của đàn ông sâu thẳm hơn.
Khoảnh khắc tiếp theo, giống như một con sói vồ mồi hôn lên môi của Lâm Đường.
Ở thời đại mà các loại video ngắn văn học trực tiếp miêu tả chuyện nam nữ như , dù đàn ông bước bước đầu tiên, thì cũng nên như nào.
Chỉ chạm gần như , tim của cũng như nhảy ngoài .
Lâm Đường chạm eo của Cố Doanh Chu, mút nhẹ đôi môi nóng bỏng của .
Chỉ trong một nhịp thở, thở của Cố Doanh Chu đột nhiên nặng nề hơn.
Anh giữ c.h.ặ.t gáy của cô, mạnh mẽ hôn lên đôi môi đó.
Sau khi dừng , thở của cả hai đều chút nặng nề.
Ánh mắt của Cố Doanh Chu sâu thẳm lau ẩm môi của Lâm Đường, giọng khàn khàn: "... Đường Đường, chúng đính hôn nhé."
Lâm Đường: "?!"
Không ngờ rằng Cố Doanh Chu sẽ nhắc đến chuyện đính hôn, Lâm Đường chút khó hiểu hỏi : "Hả?"
Nhanh như ?
Cố Doanh Chu lặp nữa: "Anh là hai chúng đính hôn ."
Lâm Đường nên : "Có nhanh quá ?"
Hai bên bố còn gặp mặt đầy đủ đấy.
'"Em vẫn còn do dự điều gì về chuyện kết hôn với ?" Cố Doanh Chu khẽ cau mày.
Theo thấy, và Đường Đường đều thực sự thích , đến giai đoạn đính hôn kết hôn là chuyện bình thường.
Chuyện thì gì mà do dự?
Lâm Đường lắc đầu : "Cũng ."
Nói xong tò mò hỏi: "Nếu như em em vẫn chút do dự thì ?"
Cố Doanh Chu thấy t.h.u.ố.c mỡ cánh tay của Lâm Đường khô, giúp cô kéo tay áo xuống.
Sau đó nghiêm túc trả lời: "Nếu như em vẫn điều gì do dự, thì nghĩa là chỗ nào đủ, đó sẽ tiếp tục đối với em, đợi em còn do dự nữa, bằng lòng gả cho ."