' loảng xoảng '——
Ánh mắt đàn ông sầm , về phía Lâm Đường, đưa tay kéo cô.
Ánh mắt âm trầm chằm chằm cánh cửa.
"Cô cái gì?" Anh nghi ngờ chằm chằm Lâm Đường, dí khẩu s.ú.n.g đầu cô, giọng thâm trầm.
Lâm Đường luôn tâm niệm rằng là một cô gái nhỏ tính đe dọa, cô thể phá vỡ thiết kế nhân vật.
Cô run rẩy thể, run rẩy : "... , ."
Người đàn ông trung niên ảm đạm cô hồi lâu, thật lâu mới khịt mũi.
"Có cho cô cũng dám."
Rốt cuộc cô gái nhát gan vẫn luôn ở mí mắt , ngoan ngoãn hơn hai khác nhiều.
"Mắng ngoài cửa ." Anh nghiêm nghị cảnh cáo.
Bị dùng công cụ Lâm Đường: "..."
Cô ngờ nghĩ ý như , cô chút nên lời.
ở chúng mái hiên thể cúi đầu, Lâm Đường chỉ nhận.
Lập tức ngẩng đầu mắng: "Bên ngoài , nhanh cút , ngươi buổi tối ngủ nháo nháo cái gì tật ..."
Giọng điệu độc đoán, sức lực.
Ngoài cửa, Cố Doanh Chu thở phào nhẹ nhõm khi thấy giọng của cô gái nhỏ.
Đường Đường việc gì thì .
Có vẻ như những bên trong nhận thấy rằng điều gì đó , và kế hoạch của họ thành công hơn một nửa.
TBC
Nghĩ , chỉ căn phòng nơi Lâm Đường đang ở, Trần Phong một cái.
Ngay lập tức Trần Phong hiểu , giơ tay gõ đồm độp lên cửa, ngữ khí tràn đầy phẫn nộ.
"Nói chuyện cái kiểu gì thế? Lão t.ử tới tìm vợ thì liên quan quái gì đến cô, đây là khách sạn, cũng nhà cô, gì thì , cô giỏi thì ngoài , trốn ở bên trong mắng c.h.ử.i thì bản lĩnh gì."
Cửa gõ ầm ầm rung động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-917.html.]
Lâm Đường rụt rụt đầu, giả vờ như thật cẩn thận mà liếc kẻ bắt cóc đang trong phòng một cái.
Ánh mắt sợ hãi, là bộ dáng của một nhu nhược yếu ớt.
Người đàn ông trung niên nhíu mày.
Lực đạo của họng s.ú.n.g chĩa đầu Lâm Đường trở nên nặng nề hơn.
Lâm Đường lập tức ngầm hiểu, với ngoài cửa: "Anh quản chắc, thế nào thì thế , mau , nếu sẽ báo cáo đó."
Nghe lời , ngoài cửa hiển nhiên càng thêm hăng hái.
Không gõ cửa nữa, trực tiếp dùng tay đập mạnh.
"Ôi chao, cô còn báo cáo nữa cơ , cô mau đây, đây!
hôm nay giáo huấn con nhóc thối tha như cô một chút, cô sẽ ai là trùm của cả con phố ..."
Cố Doanh Chu , khóe miệng khống chế mà giật giật.
Ngoài miệng tiếp tục đáp diễn, thanh âm quá réo rắt như bình thường, ngược vẻ ngốc nghếch chậm chạp.
"Anh, là thôi , Nhị Hoa khả năng ngoài , chúng đang quấy rầy đến khác, nếu ..."
Lâm Đường âm thanh quen thuộc, đôi mắt rũ xuống lập tức sáng lên. ... Người yêu cô tới !!
"Không ! Lão t.ử còn mắng qua như ." Trần Phong thực phẫn nộ.
Đem vai của một nhị thế tổ trong nhà tiền quyền, chỉ theo ý diễn sinh động.
Nhìn thấy chỗ hành lang đang hóng chuyện, ánh mắt chợt lóe, đôi lông mày dựng cao lên.
"Nhìn cái gì mà ? Chưa thấy qua trường hợp bao giờ hả."
Ở lầu 3 đều là phần t.ử trí thức, Trần Phong trừng mắt nhướng mày, một bộ dáng như khác thiếu mấy trăm khối bằng, trào phúng một câu quấy nhiễu đến khác, đó đóng sầm cửa trong phòng.
Người xem diễn , hành lang nhỏ hẹp lập tức trở nên rộng rãi.
Bóng dáng nào đó ý tìm hiểu tin tức lập tức trần trụi mà bại lộ ngoài ánh sáng.
Một ăn mặc bình thường nhạy bén mà nhận thấy tầm mắt ở chỗ ngoặt, bước nhanh qua đó, quyết đoán lưu loát mà trói .
Không đợi nọ chuyện, móc giẻ lau bẩn thỉu chuẩn từ , nhét trong miệng phụ nữ.