Người đàn ông thấy Lâm Đường da thịt non mịn, dáng vẻ nhu nhược thì khó tránh khỏi thả lỏng cảnh giác. tính tình luôn luôn cẩn thận nên vẫn trói Lâm Đường .
Sức lực đàn ông lớn, kéo cánh tay Lâm Đường về phía chỉ cách một cái, trật khớp. Cánh tay dùng sức vặn về phía , miệng Lâm Đường phát tiếng hô đau. Biểu tình sợ hãi ủy khuất.
Thoạt vô hại chút uy h.i.ế.p nào giống như một cô nhóc đáng thương. Kẻ bắt cóc dáng vẻ nhu nhược của cô thì nhạo một tiếng. Quét mắt trong phòng một vòng tìm thấy miếng vải thích hợp nên bịt miệng cô .
Chỉ là sờ sờ khẩu s.ú.n.g, uy h.i.ế.p trần trụi. Ngữ khí âm lãnh cảnh cáo cô.
TBC
"Thành thật đợi ở đó, đừng lên tiếng cũng đừng bất cứ trò gì cả, bằng đừng trách đạn của tao mắt."
Tựa hồ như ít khi chuyện, thanh tuyến thô lệ, giày đặc lạnh lùng. Lâm Đường đau tới trán toát mồ hôi, bộ vô cùng nhút nhát nhỏ giọng : "... , ."
Rũ mi mắt xuống, ánh mắt lộ sự tàn nhẫn. Thành thật co , dịch bước tới bên cạnh Tần Tố Khanh. Trên kẻ bắt cóc s.ú.n.g, cũng rõ mục đích là gì và giá trị vũ lực như thế nào, cô sẽ ngu ngốc mà hành động thiếu suy nghĩ.
Trước cứ luồn cúi !
Người đàn ông cũng khả năng luôn nhốt bọn họ . Rốt cuộc trong phòng còn chị Quách đang trực ban cơ mà.
Đợi chút nữa cô và Khanh Khanh mà xuống ăn cơm thì bọn lão Dương cũng sẽ chờ. Điều duy nhất cô lo lắng đó là mắt mục đích gì?
Nếu việc cần thì còn , sẽ hại tới mạng . nếu là sống nữa thì các cô sẽ liên lụy.
Đủ các loại suy nghĩ nổ tung ở trong đầu Lâm Đường nhưng cũng chỉ mới qua ngắn ngủi một giây.
Lúc việc cấp bách đó là Khanh Khanh với cái đầu đầy m.á.u.
Lâm Đường thoáng qua chị Quách trói thành bánh chưng đang run bần bật, quét mắt kẻ bắt cóc đang âm trầm hút t.h.u.ố.c. Cẩn thận dùng cơ thể nhẹ đụng Tần Tố Khanh, nhẹ giọng hô: "Khanh Khanh?"
Hô vài tiếng, một chút phản ứng nào cả.
Nếu khoé miệng của Tần Tố Khanh vẫn d.a.o động nhẹ, Lâm Đường sẽ nghi ngờ rằng cô đến một thế giới tươi khác
mà, tuy rằng Khanh Khanh gì vấn đề lớn, nhưng vết thương đầu vẫn chữa trị, đình trệ, ai chuyện gì sẽ xảy ?
Lâm Đường trong lòng lo lắng, nhưng nghĩ cách nào trong lúc .
Đã gần sáu giờ rưỡi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-913.html.]
lúc , ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng bước chân.
Người đàn ông trung niên trong phòng lên như hổ báo, cầm s.ú.n.g kéo Lâm Đường lên, chỉ s.ú.n.g đầu cô.
Thấp giọng cảnh cáo: "Nói như thế nào cô cũng là thông minh, cô nên ."
Lâm Đường gật đầu, thành thật : "... ."
Mục đích của tên bắt cóc rõ ràng, vì cô tự nhiên sẽ hành động hấp tấp.
' thịch thịch thịch... ' vài cái, cửa gõ vang.
Là một giọng xa lạ.
"Đồng chí Lâm Đường, đối tượng của cô nhờ gửi ảnh cho cô, vui lòng mở cửa một chút."
Đôi mắt rũ xuống của Lâm Đường đột nhiên sáng lên khi lời .
Mây mù trong lòng ánh sáng mặt trời đ.á.n.h tan, lộ những cung màu ch.ói loá.
Vẻ mặt đàn ông trung niên đổi, nhưng sức vặn cánh tay Lâm Đường tăng lên một chút.
Cây s.ú.n.g dí đầu cô cũng trĩu nặng hơn.
Đây là sự uy h.i.ế.p rõ ràng.
lúc thể Lâm Đường run lên.
Toàn bộ hành trình đều một bộ dáng yếu đuối và vô hại.
Cô c.ắ.n môi, chiếu với giọng điệu run rẩy:
" ngủ mất , phiền cô mang ảnh chụp trở về, với ngày mai xem phim cùng đưa nó cho , cảm ơn."
Người ngoài cửa sửng sốt, cũng nghĩ nhiều, lên tiếng đồng ý rời .