Vừa chuyện, duỗi tay xoa bóp cơ thể cứng đờ vì ngủ lâu của cô. Anh chỉ xoa bóp đầu, bả vai và cánh tay, những nơi mẫn cảm thì một chỗ cũng chạm .
Lâm Đường là c.h.ế.t, chỉ một lát tỉnh táo . Thế nhưng hiếm lắm mới cơ hội ở riêng với bạn trai, cô ở bên lâu hơn trong chốc lát nên ôm Cố Doanh Chu buông tay, giả vờ vẫn còn đang buồn ngủ.
Cố Doanh Chu thấp giọng gọi cô vài tiếng. Thấy bạn gái nhỏ mơ mơ màng màng sắp ngủ thì lòng vô cùng mềm mại, khom lưng bế cô lên định để cô phòng vệ sinh rửa mặt.
Lâm Đường hoảng sợ nên bỗng chốc mở mắt , theo phản xạ điều kiện mà ôm lấy cổ Cố Doanh Chu,"Làm em sợ c.h.ế.t !" Cô vỗ vỗ n.g.ự.c, tỉnh táo hẳn.
Cố Doanh Chu giơ tay còn xoa xoa ch.óp mũi của bạn gái nhỏ, vẻ mặt nuông chiều hỏi: "Trêu đấy ?"
Lâm Đường chột . Khi khuôn mặt tuấn tú với ngũ quan tinh xảo như tranh vẽ của Cố Doanh Chu, cô cảm thấy như nhan sắc bạo kích !
Lâm Đường nhịn nổi mà ôm lấy cổ của đàn ông, nhắm ngay khuôn mặt như ngọc mà hôn mạnh một cái. Cô tươi nũng: "Không trêu , thích mà!"
Cố Doanh Chu: "!!!?"
Cố Doanh Chu tiên nữ nhỏ đ.á.n.h lén, đôi môi mềm mại như chạm đầu quả tim , tê tê dại dại. Hầu kết của đàn ông giật giật, cả đều cứng đờ . Anh bước nhanh đến phòng vệ sinh buông Lâm Đường , cơ thể vốn mát lạnh của toát một tầng mồ hôi mỏng,"... Em rửa mặt , ngoài cửa chờ em." Nói một câu xong, đàn ông như chạy trốn mà ngoài cửa phòng.
Lâm Đường ngẩn , trong miệng tuôn những tiếng vui sướng.
Cố Doanh Chu thuận tay đóng cửa , câu ' thích ' ngọt ngào của cô gái nhỏ vang vọng ở bên tai , thật lâu vẫn tiêu tán. Người đàn ông thở phào một , ngoài cửa một lát thì sự khô nóng trong lòng n.g.ự.c mới tan .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-896.html.]
Nguyễn lão phu nhân thấy Doanh Chu gọi Đường Đường dậy mà nửa ngày vẫn xuống , lo lắng cháu ngoại phạm sai lầm nên bà vội lên tầng.
Vừa lên tới nơi thì thấy Cố Doanh Chu đang sững sờ ngoài cửa, trong lòng bà lập tức buông lỏng. Nhìn cửa phòng đang đóng c.h.ặ.t, bà hạ giọng hỏi: "Đường Đường vẫn dậy ?"
Cố Doanh Chu thấy bà ngoại thì vội hồn, đáp: "Cô dậy , đang rửa mặt ạ."
Nguyễn lão phu nhân gật gật đầu,"Dậy là , cháu xuống chờ ."
Cố Doanh Chu ' Vâng ' một tiếng đỡ bà ngoại, hai xuống tầng.
TBC
Lâm Đường nâng cổ tay thời gian, gần một giờ rưỡi . Hội chợ buổi chiều mở màn lúc hai giờ nên vẫn còn thời gian, chẳng qua là quá nhiều. Cô nhanh ch.óng rửa mặt xong xuôi, sửa sang chăn gối giường khỏi phòng.
Nguyễn lão phu nhân thấy Lâm Đường thì vẫy tay,"Đường Đường, ngủ ngon ? Bà bảo thím Tú Anh của cháu nấu ít lạnh , mau tới uống một chút để giải nhiệt ."
Lâm Đường qua vị trí bên cạnh lão thái thái, cầm chén lên uống một ngụm. Lạnh lạnh, chút vị ngọt, sự nóng nực trong tan bớt một nửa. Cô ngọt ngào : "Ngon lắm ạ! Trà lạnh thơm, cảm ơn bà nội Nguyễn ạ!"
Nguyễn lão phu nhân mặt mày hớn hở, từ nơi nào móc một cái vòng tay vàng mà đeo lên cổ tay Lâm Đường. Bà một câu chặn họng Lâm Đường luôn: "Đây là quà tặng gặp mặt cho cháu, từ chối."
Lâm Đường: "..." Người lớn cho quà gặp mặt , vốn dĩ thể chối từ .
Lâm Đường chiếc vòng vàng tinh xảo cổ tay, đôi mắt sáng lên thoải mái hào phóng biểu đạt sự yêu thích,"Cảm ơn bà nội Nguyễn ạ!"