Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 889

Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:59:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Doanh Chu chút nào lệ mà cẩn thận một chút, đó giúp cô chỉnh những sợi tóc đang vểnh lên.

"Được ?" Lâm Đường đàn ông mặt mày nghiêm túc chỉnh tóc cho , tiếp tục hỏi.

Cố Doanh Chu kiểm tra một lượt, duỗi tay chỉnh cổ áo nhăn giúp cô mới : "Được ."

Cách ở chung của hai vẫn như bình thường, thế nhưng dáng vẻ trong mắt chỉ lẫn thực sự khiến nhịn về phía họ.

Nguyễn lão phu nhân một màn thì khuôn mặt tràn đầy vẻ vui mừng. Bà thấp giọng cảm khái: "Được tận mắt thấy cách Doanh Chu và Đường Đường ở chung, cuối cùng cũng yên tâm ."

Nguyễn lão gia t.ử cũng cảm giác y như : " !"

Lâm Đường và Cố Doanh Chu tâm tư của hai vợ chồng già. Bọn họ cũng cọ xát lâu lắm mà đơn giản là chỉ sửa sang dung nhan và dáng vẻ một chút bắt đầu chụp ảnh. Bối cảnh chọn chính là chỗ máy bay cứu viện.

Lâm Đường thản nhiên mà máy bay, mặt mang theo nụ ngọt ngào. Khuôn mặt nhỏ còn hiện vẻ non nớt của cô gái ghi trong phim của camera.

TBC

Cố Doanh Chu tự tìm lạc thú trong lúc chụp ảnh cho bạn gái nhỏ nên cứ một tấm một tấm, chụp tanh tách ngừng. Cuộn phim chắc cũng chụp hết luôn .

Lâm Đường đến mức miệng cứng đờ, vội vẫy vẫy tay nhỏ,"Được ? Chúng ăn cơm !"

Cố Doanh Chu điều chỉnh camera ngẩng đầu một câu: "Nơi ánh sáng tệ, chụp thêm một tấm cuối cùng nữa ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-889.html.]

Lâm Đường: "... Thôi ." Nói xong, cô nở nụ quốc tế tiêu chuẩn.

Cố Doanh Chu cuộn phim dùng hết, vẫn thở dài một . Giọng điệu của đầy vẻ tiếc nuối: "Cuộn phim ít quá mất, còn dùng bao nhiêu mà hết sạch . Lần tới nhiều hơn mấy cuộn mới !"

Nụ tươi tắn khóe miệng của Lâm Đường dần dần biến mất. Anh là ma quỷ hả?!

Chụp ảnh xong, đoàn khỏi viện bảo tàng định tìm một tiệm cơm để ăn cơm.

Hiện tại đang là thời gian nghỉ ngơi nên ở cả bên trong và bên ngoài của hội trường đều nhiều lắm, bọn họ mới ngoài Uông Mạn Châu đang xổm ở chỗ râm mát thấy. Ả cố tình đè giọng xuống thật dịu dàng: "Ông nội Nguyễn, bà nội Nguyễn, Cố đồng chí, bây giờ mới ngoài ?"

Trong lòng đang tức giận nên ả cố ý lơ Lâm Đường, khi chuyện thì đôi mắt như rút gân mà quét về phía Cố Doanh Chu. Dù tạo thành thương tổn cho bất cứ ai nhưng khiến khác cực kỳ khó chịu.

Nguyễn lão gia t.ử và Nguyễn lão phu nhân thấy Uông Mạn Châu cho Đường Đường thể diện như thù cũng giữ thể diện cho ả nữa. Hai vợ chồng già đồng thời coi như thấy Uông Mạn Châu mà chỉ lo chuyện với Lâm Đường: "Đường Đường, cháu ăn cái gì? Lúc trong tiệm cơm hẳn là cũng ít, là cháu về nhà với ông bà ? Ăn xong thì ngủ một lát, buổi chiều chúng đến đây nhé?"

Sợ Lâm Đường khó xử, Nguyễn lão phu nhân tiếp tục : "Chỉ là một kiến nghị thôi, nếu cháu quen hoặc vấn đề gì thì cứ thẳng là , ông bà sẽ nghĩ nhiều ." Lời thể là cực kỳ tri kỷ.

Lâm Đường đang đồng ý thì Uông Mạn Châu vô duyên mà chen : "Ông nội Nguyễn, bà nội Nguyễn, cần phiền toái như , cơm trong nhà thì gì ngon. Cháu gọi đồ ăn , chúng chỉ cần tiệm là thể ăn luôn."

Ả trưng biểu tình kiêu ngạo, ánh mắt về phía Lâm Đường chứa đựng sự khinh thường trần trụi. Hừ, chắc hẳn là đồ nhà quê đến từ nông thôn ngay cả tiệm cơm cũng từng đến nào! Cứ chờ xem ả vả mặt con hồ ly tinh Lâm Đường !

 

Loading...