Mấy ngày Lâm Đường cũng từng cùng Uông Mạn Châu một gặp mặt nghiệt duyên , cũng sự kỳ quái của cô , vì cũng hiểu nhầm.
Cô liếc khuôn mặt tỏ đáng thương nhưng đôi mắt lóe lên một tia dữ tợn của Uông Mạn Châu, khẽ mỉm .
"Ta ."
"Con cũng từng gặp vị đồng chí nữ một , vì cũng hiểu một chút bản lĩnh trợn tròn mắt dối của cô . Bà ngoại Nguyễn cần lo lắng rằng con sẽ hiểu nhầm vì lời dối của cô , con sẽ như ."
Một sự khiêu khích cấp thấp và trắng trợn như , cô thật sự ngu mới thể lừa.
Bà Nguyễn cũng ngờ rằng đây là gặp mặt đầu tiên của hai các cô, chút sửng sốt.
"Hai đứa gặp ?"
Uông Mạn Châu nhận thấy ấn tượng của hai vợ chồng già nhà họ Nguyễn về cô .
Lo lắng rằng Lâm Đường sẽ thêm những điều sẽ hỏng danh tiếng của , vì lên tiếng .
" là từng gặp một ."
Vẻ mặt của Uông Mạn Châu tỏ rối rắm, giống như chút do dự c.ắ.n môi.
Sau đó do dự : "Cháu thấy Lâm Đường, cô khiến... mua nhiều đồ, ngay cả cháu đều đủ tiền mua mấy thứ đó, giá trị của chúng thể lên đến mấy trăm tệ..."
Thiếu chút nữa khắc luôn chữ 'đứa cháu dâu mà hai yêu thương là một phụ nữ tham lam, ham mê vinh hoa phú quý' trán.
Cô rằng sẽ một bậc bề nào sẽ thích một cô con (cháu) dâu tiêu xài hoang phí.
Đặc biệt là kết hôn tiêu tiền như nước chảy, nhà ai sẽ thích cô con dâu như chứ?!
Uông Mạn Châu tưởng tượng đến cảnh Lâm Đường sẽ hai vợ chồng già nhà họ Nguyễn quở trách, trong mắt cô lóe lên sự vui sướng khi thấy khác gặp khó khăn.
ai ngờ.
Cô đoán mở đầu, đoán kết thúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-885.html.]
Hai vợ chồng già nhà họ Nguyễn chỉ chê trách Lâm Đường tiêu tiền hoang phí mà trái còn : "Đường Đường, con mới ở đây hai ngày, chỉ mới chơi mỗi một ngày ? Thời gian hẳn là c.h.ặ.t chẽ, vì cũng tham quan nhiều chỗ đúng ?"
TBC
"Đợi con xong việc thì để Doanh Châu dẫn con tham quan một chút những nơi nổi tiếng ở đây, hiếm khi mới đến đây một , mua cái gì thì cứ mua, nếu đủ tiền thì cứ lấy của Doanh Chu..."
Bà bao giờ đ.á.n.h giá thấp năng lực của đứa cháu ngoại nhỏ của .
Trong tay thằng nhóc đó nhiều tiền đấy!
Ông ngoại Nguyễn cho rằng những lời của vợ thẳng thắn, sợ cô gái nhỏ sẽ cảm thấy hổ.
Cười : "... Ý của bà ngoại Nguyễn là chúng sớm muộn cũng sẽ là cùng một nhà, vì đừng khách sáo. Ở bên đó Doanh Chu chỉ một , nên điều phiền con, vì con đến Thượng Hải chơi cũng cần khách sáo gì."
Nhìn thấy Uông Mạn Châu vẫn đang bên cạnh, vì ông cũng ba chữ "huyện An Bình".
Ông sợ cô gái lễ nghĩa liêm sỉ chạy đến đấy, gây khó khăn cho cháu ngoại và vợ của cháu ngoại.
Lâm Đường thấy khuôn mặt của Uông Mạn Châu đều tức giận đến biến hình thì cảm giác của cô với hai vợ chồng già nhà họ Nguyễn càng thêm hơn.
Là bênh vực nhà đầu óc minh mẫn, thể xử lý chuyện rõ ràng!
"Con ạ, cảm ơn ông ngoại Nguyễn, bà ngoại Nguyễn."
Giọng của cô gái nhỏ ngọt ngào, nụ ngọt ngào môi cũng thể mềm lòng .
Bà ngoại Nguyễn vẫn luôn thích những cô gái nhỏ mềm mại, đáng yêu, nhưng bà sinh hai đứa con gái, đứa còn hung dữ hơn so với đứa .
Lúc thấy Lâm Đường, chỉ cảm thấy đây chính là đứa con gái mà bà luôn hằng mơ ước.
Sự yêu thích nhiều để cho hết.
May mắn là Đường Đường Doanh Chu nhà bà bắt cóc về nhà !
"Không cần cảm ơn, đây là điều nên mà." Bà cụ nở nụ yêu thương .