Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 879

Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:58:56
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" , hội chợ diễn trong tận mấy ngày, gấp gáp cái gì?"

"Cậu cách việc ! Lãnh đạo của đối đãi như với các đồng chí công nhân như chúng , tin báo cáo ..."

Trường hợp một nữa lâm hỗn loạn.

Có mấy càng càng quá đáng.

Thanh niên đuổi sắc mặt khó coi, gân xanh trán nhảy lên.

TBC

Dường như trong ngay giây tiếp theo sẽ nhịn nữa mà bạo phát.

Chỉ thấy hung hăng gõ chiếc chiêng và khèn tre mà mang theo để phòng ngừa vạn nhất.

' Keng keng keng ' kêu to vài tiếng ——

Đám đang ầm ĩ dần dần an tĩnh trở .

Thanh niên đuổi trầm mặc trong chốc lát, thanh âm khàn khàn dị thường.

"Mọi cho rằng cho đến gần để xem ? Mọi cho rằng đuổi các đồng nghiệp của nhanh một chút ?"

Cánh mũi chua xót, đôi mắt cũng đỏ lên.

"Các đồng chí lẽ đều máy móc từ tới đúng ..."

Người ở đây đều , là —— Nhật Bản.

Thanh niên cũng để ý bọn họ trả lời , tiếp:

"Vì để thể xem kỹ thuật tiên tiến nhất thế giới, những gì quốc gia chúng trả giá, đ.á.n.h đổi lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của , mới đoạt quyền trưng bày máy móc .

Thứ bên chỉ đồng ý cho trưng bày trong một ngày hôm nay, sáng mai liền mang về."

Đôi mắt triệt để đỏ lên," cũng còn cách nào khác, cho càng nhiều xem hơn, chỉ thể rút ngắn thời gian ..."

Người Nhật Bản ỷ việc nước kỹ thuật tiên tiến, vẫn luôn kiêu ngạo.

Việc rõ ràng là ỷ thế h.i.ế.p .

là, năng suất chú trọng hàng đầu.

Ai bảo quốc gia của bọn họ chỉ mới bắt đầu phát triển công nghiệp hoá.

Tình hình đất nước mạnh bằng , chỉ thể nuốt ngược cục tức trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-879.html.]

Bằng còn thể như thế nào?!

Mọi nghĩ tới nguyên nhân là như thế.

Đột nhiên trầm mặc xuống.

Một công nhân kỹ thuật với đầu tóc hoa râm đ.á.n.h vỡ trầm mặc,"... Chúng hiểu suy nghĩ và sự khó xử của vị đồng chí , chúng ."

Nói xong, ánh mắt nặng nề liếc cỗ máy móc một cái.

Chào hỏi những cạnh một tiếng, dẫn đầu rời .

Phía , ông Dương mang theo của xưởng dệt bông Cẩm Châu theo sát.

Đội ngũ nhiều khí an tĩnh đến mức hít thở thông!

Thực khuất nhục, cũng thực tức giận bản chẳng .

Ông Dương thấy sĩ khí của các đồng chí , : "Không gì đáng để nản lòng cả, những chuyện khuất nhục chúng gặp còn ít ?!"

"Tương lai của quốc gia còn đang trong tay ."

"Chỉ cần tấm lòng quyết tâm, nỗ lực nghiên cứu, sớm muộn gì quốc gia chúng cũng thể tự chế tạo máy móc tiên tiến, cũng thể trở thành sự tồn tại mà các nước khác cầu còn ."

Ông đối với việc tin tưởng.

Không một mùa đông nào sẽ qua, cũng một mùa xuân nào sẽ đến.

Ngàn ngàn vạn vạn tấm lòng cùng hướng về một chỗ, chuyện gì thể thành công?!

Lâm Đường cảnh tượng phồn vinh của đất nước ánh mắt kiên định, : "Nhất định là như thế, đến lúc đó những phát minh của Hoa quốc chúng sẽ trải rộng thế giới."

Sau , sự hưng thịnh , đúng như mong của các bậc tiền bối!

"Phát minh của Hoa quốc sẽ trải rộng thế giới?" Ông Dương lặp một tiếng, khuôn mặt tang thương vì năm tháng lộ tươi ,"Nói đúng, cũng tin tưởng."

Những khác lời tức khắc an ủi phần nào, nhưng rốt cuộc tâm tình cũng ảnh hưởng.

Nhận thấy tâm tình của đều , ông Dương xua xua tay :

"Trước tiên giải tán , buổi sáng cứ như , cứ dạo một , buổi chiều tập hợp đúng giờ."

Một đám kỹ thuật viên lên tiếng, từng hướng về phía mà tản dần .

 

Loading...