Uông Mạn Châu dường như thấy sự từ chối của bà, ả tiếp tục leo lên.
"Cháu cứ thích theo bà thôi."
Nguyễn lão phu nhân: "..."
Ngay cả Nguyễn lão gia t.ử đều nhíu c.h.ặ.t mày.
Nguyễn lão gia t.ử là luôn luôn vui vẻ, ở bên ngoài cũng hiếm khi lạnh mặt.
"Ta và bà nội Nguyễn của cháu ngoài dạo một , một con nhóc như cháu cứ nhất quyết theo để cái gì?" Trong lòng ông rõ ràng nhưng giả vờ khó hiểu.
Uông Mạn Châu nên lời câu hỏi của ông lão.
"Cháu..."
Nguyễn lão gia t.ử xua tay: "Không cần cho chúng , cũng đừng theo chúng ."
Nói xong, ông về phía bà vợ già của .
"Tuệ Quân, muộn , chúng thôi."
Nguyễn lão phu nhân cũng khó chịu sự phiền của Uông Mạn Châu, bà hề nhiều lời, vội vàng theo ông lão rời .
Uông Mạn Châu gần như ngất xỉu tại chỗ.
Ả nghĩ tới đôi chồng già cho mặt mũi như , trong mắt lộ vẻ tức giận.
Uông Mạn Trinh theo dõi bộ quá trình.
Cười nhạo chế giễu một tiếng đẩy cửa .
"Có vẻ như mày nhớ tất cả những gì tao ." Cô một cách lạnh lùng.
"Trong mắt mày chỉ chính , tao còn mong đợi cái gì nữa."
Uông Mạn Châu rõ ràng vô đụng bức tường mang tên đàn ông, tại ả đau cơ chứ?!
Uông Mạn Trinh: (-)
Hiện tại tâm trạng của Uông Mạn Châu tệ.
Những lời của Uông Mạn Trinh chắc chắn dội một thùng xăng tâm trạng của ả.
"Tại trong mắt tao chỉ bản ? Tao cố gắng tạo mối quan hệ với hai lão già c.h.ế.t tiệt họ Nguyễn đó vì trong nhà ?"
Thấy bản mất hết thể diện mặt Uông Mạn Trinh, Uông Mạn Châu căm hận sang hai ông bà lão họ Nguyễn.
TBC
Uông Mạn Trinh cảm thấy ớn lạnh trong lòng khi những lời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-875.html.]
Có sự hiểu mới đối với lương tâm .
Trước , Uông Mạn Châu chính là dựa da mặt dày mới ăn nhiều đồ của nhà họ Nguyễn, cho dù nhớ ân huệ thì cũng nên gọi hai ông bà lão là "lão c.h.ế.t tiệt".
"Uông Mạn Châu, mày đúng là lương tâm, tao từng thấy qua bạch nhãn lang nào như mày."
Uông Mạn Trinh cảm thấy thể giao tiếp thêm với Uông Mạn Châu, xong câu đó liền xoay rời .
Cô sợ nếu bỏ , sẽ kiềm chế tính nóng nảy mà tát mặt ả.
Vẫn là nên nghĩ cách phân gia !
Uông Mạn Châu trợn tròn mắt, nhưng chút cảm xúc nào dư thừa.
Lương tâm đáng giá bao nhiêu tiền cơ chứ?
Chỉ cần cuộc sống , bất kể bạn là ai, sẽ nhiều quỳ xuống để l.i.ế.m đôi chân thối cho bạn.
Uông Mạn Trinh thích vẻ chứ gì!
Nhà họ Uông đều rơi xuống bộ dáng nghèo đói , còn mặt để gì?
Khuôn mặt thể ngon hơn bánh mì và sữa bò ?! Ấu trĩ.
Suy nghĩ lộn xộn, Uông Mạn Châu nhanh ch.óng sắp xếp tâm trạng của .
Nở một nụ tươi ngọt ngào khuôn mặt, ả duỗi thẳng b.í.m tóc và về phía hội chợ triển lãm.
Ả vẫn thua!
Chỉ cần Doanh Chu coi trọng , cho dù hai lão c.h.ế.t tiệt họ Nguyễn đồng ý thì thể gì ?
Đến nỗi Doanh Chu đối tượng? Ha hả, căn bản ả để bụng.
Càng đừng tới việc hiện tại bọn họ còn kết hôn, cho dù kết hôn thì cũng thể ly hôn, ?
Con ch.ó nhà quê thể so với chính học nước ngoài?
Uông Mạn Châu tự tin nghĩ.
Lâm Đường còn còn c.h.ế.t tâm đang đào góc tường của , hiện tại ả đang mắng c.h.ử.i cô ở đường, lao nhanh về phía cô.
Lúc , cô hội trường.
Quy mô của hội chợ lớn, diện tích của hội trường cũng tương đối lớn.
Bên trong chiếu sáng bằng những ánh đèn lấp lánh, bóng lắc lư qua .
Tòa nhà trông thô sơ, nhưng nó mang bóng dáng của một viện bảo tàng của .