Hiện tại mà thì mấy ngày kế tiếp sẽ thời gian. Vốn cô tính toán chờ chút nữa thì , nhưng mà yêu tới thì đương nhiên lôi kéo cùng .
Cố Doanh Chu theo bản năng mà chân cô một cái, : "Anh đưa em ."
"Hiệu sách cách đây xa, em cứ dép lê thôi, đừng đổi giày, trầy da mà che kín ."
Lâm Đường chỉ hiệu sách, để bụng bất cứ thứ gì khác. Vội vàng gật đầu: "Vâng."
Sau khi xong, Lâm Đường mang giày vải về phòng cất đó cùng Cố Doanh Chu về phía hiệu sách. Thanh niên trai chân dài, cô gái xinh kiều diễm như hải đường, mỹ miều mềm mại. Nhìn xứng đôi! Hai biến mất ở cửa nhà khách, một bóng bước từ phía cây đại thụ.
Chủ nhân bóng dáng biểu tình vặn vẹo, ánh mắt chằm chằm Lâm Đường âm ngoan như ăn thịt . Hồ ly tinh! Con hồ ly tinh chuyên môn câu dẫn khác. Nhất định là Doanh Chu lừa.
Không , ả bắt cái đuôi của con hồ ly tinh , cô bại lộ ở mặt Doanh Chu.
Nghĩ như , Uông Mạn Châu pán hận mà vỗ vỗ bắp chân, đó vội vã bám theo.
Lâm Đường cũng phiền toái tìm tới cửa. Đi qua mấy gian cửa hàng, cô bỗng nhiên ngửi một mùi hương ngọt ngào.
"... Đây là mùi hương gì?" Đôi mắt Lâm Đường xung quanh, cái mũi nhẹ động. Muốn tìm nơi phát mùi hương.
Cả cô gái vặn như cái bánh quai chèo, chiếc áo tay ngắn sọc đen trắng, chiếc váy dài màu xanh đen. Quần áo màu sắc tối tăm chỉ dìm sắc của cô , ngược còn càng nổi bật lên mỹ mạo và làn da trắng của cô.
Kiều diễm xinh tới mức giống như một tiên nữ mới nhảy khỏi tiên môn. Nhăn nhăn cái mũi, đáng yêu tới kỳ cục. Bản Cố Doanh Chu hề sức chống cự với những thứ đáng yêu. Nhìn thấy vẻ mặt đáng yêu của Đường bảo, tim sắp mềm thành nước. Hận thể đặt trong lòng bàn tay để mà xoa bóp.
Lâm Đường đột nhiên nhớ tới Hải Thị là quê hương thứ hai của Cố Doanh Chu, duỗi tay lôi kéo tay áo : "Chu Chu, đây là mùi gì ?"
Bình thường cô thích ăn đồ ngọt, lúc nhất định là bởi vì đói , nên cô mới thèm ăn. Nhất định là như !
Cố Doanh Chu thấy Đường Đường nũng với , cả thần thanh khí sảng. Là cái loại mà mỗi lỗ chân lông đều giãn . Anh duỗi tay ôm vai cô gái nhỏ, dẫn cô tránh sự va chạm của đường. Sau đó nhanh thu tay .
"Ở bên , em theo ."
Nói, dẫn Lâm Đường tới chỗ ngoặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-869.html.]
Cách đó xa phía hai , Uông Mạn Châu nghiến răng nghiến lợi, dùng ánh mắt g.i.ế.c Lâm Đường những 800 .
Hồ ly tinh hồ ly tinh hồ ly tinh...
"hắt xì!" Lâm Đường hắt xì một cái.
Cố Doanh Chu móc một tờ khăn giấy trong túi, lau mũi giúp cô.
"Ngày mai mang nước gừng đường đỏ tới cho em." Lời của dung cự tuyệt.
Mặc kệ cảm lạnh , đổ mồ hôi là .
TBC
Lâm Đường thản nhiên tiếp nhận lòng của yêu: "Được ạ."
Xuyên qua chỗ ngoặt, hương thơm ngọt mà cô ngửi ở mắt. Đây là một cửa hàng nhỏ, đập mắt chính là một cái tủ kính lớn, bên trong bày đủ các loại điểm tâm mới lò. Điểm tâm bằng bột mì và đường, giá cả hề rẻ nên nhiều mua lắm.
Cố Doanh Chu hiểu khẩu vị của Lâm Đường, chọn vài loại. Thanh toán tiền giấy xong nhận lấy điểm tâm gói kỹ trong giấy dầu.
Đi khỏi chỗ đám đang chen chúc.
Hai dọc theo con đường nhỏ tới hiệu sách.
Cố Doanh Chu lấy một miếng điểm tâm hình hoa mai từ trong bao giấy dầu , đưa cho cô gái nhỏ.
"Đây là món đặc sắc của cửa hàng , em nếm thử xem."
"Vâng." Lâm Đường vui sướng mà lên tiếng đáp ứng. Cô c.ắ.n một miếng nhỏ, đó thất vọng. Hương vị kém xa mùi hương. Tay nghề còn chẳng bằng cô nữa.
Ngọt khé cổ, thế còn mềm nhũn.
Cố Doanh Chu thấy ánh mắt cô hiện lên sự thất vọng, than nhẹ một .