Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 868

Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:58:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu phối hợp với Hán phục trang phục dân quốc thì quá mỹ! Mà phối với váy bình thường cũng khá .

Ở đời Lâm Đường thường mua đồ thủ công mỹ nghệ mà giày vải là thứ đầu trong đó. Lúc thấy đồ thuần thủ công, còn là đôi giày vải tinh xảo, chẳng lẽ mừng rỡ như điên ?

Cố Doanh Chu thấy cô gái nhỏ thật sự thích, trong lòng khẽ buông lỏng một . Thật sự đúng là lo lắng cô sẽ vì thời thượng miễn cưỡng chân đau vẫn sẽ giày da.

Cô thích là .

Cố Doanh Chu khẽ một tiếng, : "... Bà ngoại nên yên tâm , bà con sợ em thích cơ."

"Đây chính là hàng thủ công mỹ nghệ, em thể thích . Nói chừng bao nhiêu năm thứ vì thất truyền tay nghề, còn thể thành di sản văn hóa phi vật thể đó." Lâm Đường nghiêm túc.

Truyền thống của mỗi dân tộc đều cần thiết truyền cho đời ! Tựa như cây cán cuốc , vỏ ngoài của kiếm, của chính đều là của chính . Cho dù phá vỡ tường nam, mặt đ.á.n.h sưng lên, vẫn mặt dày chiếm tiện nghi.

A-

"Phi vật thể? Đây là cái gì?" Cố Doanh Chu nghi hoặc hỏi.

Lâm Đường nhanh ý thức bây giờ còn khái niệm di sản phi vật thể. Biểu tình cô vô cùng tự nhiên, : "... Em linh tinh thôi."

Sau đó kéo đề tài .

"Em thích giày vải , giúp em cảm ơn ông ngoại bà ngoại nhé." Đôi mắt ngập nước của Lâm Đường cong lên, vẻ mặt chân thành.

" , hai ông bà thích cái gì? Không em sẽ tới gặp mặt , vẫn nên chuẩn một chút."

Cố Doanh Chu thấy cô gái để bụng như , khóe miệng khỏi cong lên.

"Em vác qua là , yêu của chính là món quà trân quý nhất."

Chỉ cần về, ông ngoại bà ngoại đuổi khỏi nhà nhiều là sẽ .

Trái tim Lâm Đường run lên, hung hăng đụng một cái. Hai tay cô đỡ mặt, đôi mắt sáng thanh triệt về Cố Doanh Chu, bên trong dường như lấp lóe ánh .

TBC

"... Anh cũng sai, nhưng mà đầu tiên tới cửa, tóm vẫn mua một chút tỏ lòng thành."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-868.html.]

Cố Doanh Chu cũng tranh luận, ôn nhu : "Có tâm ý là ."

Chờ khi Lâm Đường thấy ông bà ngoại là sẽ hề dối.

Lâm Đường gật đầu, : "Được, , em sẽ xem xét chỉnh."

Ừm, cứ cầm đồ mà đó cô chuẩn qua thôi.

"Được." Cố Doanh Chu lên tiếng đồng ý, đó cúi đầu xuống chân cô: "Chân thế nào ? Đã bôi t.h.u.ố.c ?"

Lâm Đường xuống lầu lên xỏ một đôi dép lê ở nhà. Dép là LTL dùng sợi để móc, trông thì bằng mua nhưng hơn ở chỗ thoải mái. Cô giật giật chân, để lộ gót chân bong một tầng da.

"Bôi t.h.u.ố.c , nhưng mà trầy da, nghỉ ngơi một đêm là thôi."

Cố Doanh Chu cúi đầu về chỗ trầy da chân Lâm Đường, giữa mày nhíu khó phát hiện.

"Ngày mai ngoài đừng giày da nữa." Anh chút cường ngạnh mà .

Vừa mới xong, sợ cô gái nhỏ sinh tâm lý phản nghịch, bổ xung một câu: "Nếu như thì chờ chân khỏi hẳn ."

"Hẳn là ngày mai sẽ đường nhiều, đôi thoải mái chút tương đối ."

Ngày mai bắt đầu hội chợ, mới qua đó là mất một ngày liền. Giày hợp chân thì khó chịu nhất thời mà là cả ngày.

Lâm Đường cũng , cô : "Yên tâm , vốn dĩ em tính toán giày da."

Giày da sẽ ảnh hưởng tới tốc độ đường của cô.

Cố Doanh Chu thì thả lỏng hẳn, lòng mà xoa xoa đầu cô gái nhỏ.

Giọng trầm thấp từ tính vang lên: "... Đường Đường ngoan."

Lâm Đường tỏ vẻ chịu nổi giọng quyến rũ như thế , bên tai nóng lên. Trên mặt nghiêm trang lảng sang chuyện khác: "... Em tới hiệu sách xem ."

 

Loading...