Buổi chiều tới cửa hàng quốc doanh lượn một vòng, giày da và giày vải đều cả. mà, hình như đều quá thích hợp. Giày da cọ chân, mua giày vải cho Đường Đường thì cảm thấy đủ trang trọng. Anh nghĩ tới biện pháp đó là nhờ bà ngoại một đôi.
Bà cụ Nguyễn thì đồng ý nhanh.
"Chẳng chỉ là một đôi giày vải thôi , cái gì mà rối rắm, bà đôi xong ." Bà sảng khoái mà .
Từ khi bà chuyện Cố Doanh Chu yêu, bà đ.á.n.h giá kích cỡ của cô gái , liền mấy đôi. Nên xong hết lời thì bà cụ Nguyễn về phòng lấy giày.
Ông cụ Nguyễn bóng dáng vợ già, biểu tình khó nén nổi đắc ý.
"Hiện tại tay nghề của bà ngoại cháu trân quý như thế nào đúng ? Hừ hừ, một đám ngày nào cũng xỏ cái giày da gì . Vẫn là Lâm Đường thật tinh mắt, hiểu tay nghề lâu năm hơn. Từ khi cháu yêu thì bà ngoại cháu cứ ngày nhàn hạ giày, cho cô bé mấy đôi ."
Ông cụ như hiến vật quý lên . Cố Doanh Chu nửa đoạn thì còn lời gì để . Nghe nửa đoạn thì trong lòng như dòng nước ấm mới chảy qua.
"Vất vả cho bà ngoại ." Anh .
Hai ông bà cụ vẫn luôn đối xử với , là quan trọng với .
Ông cụ Nguyễn thằng cháu trai trịnh trọng như khiến tâm tình phức tạp.
"Khách khí với lớn trong nhà cái gì?" Ông : "Bà ngoại cháu thể giày cho các cháu thì vui lắm, nếu như yêu cháu thích thì bà ngoại cháu còn vui hơn nữa cơ."
Vợ ông cái gì cũng nhưng thủ nghệ giày thì kém. Nghe là đ.á.n.h cược với mới cố ý học. Học mấy ngày thì bắt đầu thích, đó học tới mức đạt thủ nghệ .
Cố Doanh Chu nghiêm túc : "Nhất định Đường Đường sẽ thích."
Điểm thì khẳng định.
Khi hai chuyện, bà cụ Nguyễn cầm một chiếc hộp đan bằng tre tới. Bà đặt chiếc hộp lên bàn. Mở , bên trong là mấy đôi giày vải tinh xảo thủ công.
"Nhìn xem thế nào? Đường Đường sẽ thích chứ?" Bà cụ Nguyễn chờ mong mà cháu ngoại .
Cố Doanh Chu khẳng định mà gật đầu.
"Nhất định ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-867.html.]
Thế là bà cụ Nguyễn nở nụ . Đậy nắp hộp , nhét trong lòng n.g.ự.c .
"Nhanh đưa cho Đường Đường ." Bà cụ Nguyễn lập tức đổi sắc mặt, thúc giục .
Doanh Chu sớm một chút thì bà sẽ phản hồi sớm một chút. Bà cụ tỏ vẻ bà đang chờ mong đây!
Cố Doanh Chu: "..."
Đã nhớ đây là thứ mấy sinh cảm xúc bất đắc dĩ, lên: " cháu ngay đây."
Nói cho hết lời thì xách cái hộp rời .
Bà cụ theo phía , : "Doanh Chu, nếu như Đường Đường kiến nghị yêu cầu gì thì cháu về với bà nhé."
Nói thật, tạo mối quan hệ với yêu của Doanh Chu, bà hận thể cùng qua đó. Ai, trách thì chỉ đành trách cháu ngoại cho.
"... Cháu ."
Cố Doanh Chu thấp giọng lên tiếng, cưỡi xe đạp rời .
Đến nhà khách, nhờ nhân viên ở đó gọi Lâm Đường, ở khu nghỉ ngơi lầu 1 để chờ.
Lâm Đường là yêu nhà tới, sửa sang quần áo, đầu tóc, nhanh ch.óng chạy xuống .
"Chu Chu, tới đây nữa?"
Những lời trong lúc lơ đãng đ.â.m cho Cố Doanh Chu một đao. Hiện tại là nơi nào cũng hoan nghênh ?! Cố Doanh Chu rối rắm nhiều lắm, mở cái hộp mang đến .
"Chân em cũng thương , đừng giày da nữa, đây là giày vải mà bà ngoại tự tay cho em, em..."
Lâm Đường thấy giày vải thủ công trong hộp thì hai mắt sáng lên.
TBC
"Thật !" Cô kinh hỉ .
Nói xong, cô cầm một chiếc . Giày vải giống mấy đôi giày mà trong nhà tùy tiện. Đế giày dầy, mặt ngoài thêu hoa. Cổ kính.