Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 866

Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:58:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn lão gia nghĩ đến nhà họ Uông vẫn đang đường xuống dốc, cũng lắc đầu.

"Ai! Lão uông , trong nhà nào tài, bọn nhóc cũng việc gì, sống bằng tiền dành dụm sợ là cũng đù ăn mấy năm nữa."

Nguyễn lão phu nhân cũng đồng tình với nhà họ Uông.

Trồng đậu đậu, trồng dưa dưa.

Uông lão nhân với vợ ông nếu chuyện bất công , cũng đến mức cho một gia đình đang như mà biến thành dáng vẻ sa sút như bây giờ.

Cố Doanh Chu im lặng ông ngoại bà ngoại chuyện.

Nhìn lướt qua bức tường gần với đại viện của nhà họ uông, giữa mày nhíu .

"Ông ngoại, bà ngoại, về cách ca nhà họ Uông một chút ."

Từ giàu về nghèo khó.

Người nhà họ Uông từng sống trong nhung lụa.

Cảm giác ngã xuống từ chỗ cao chắc chắn sẽ dễ chịu.

Không nhắm nhà còn , nếu mà nhớ thương, sợ là sẽ xảy chuyện.

Ở trong đầu lướt qua những quen , Cố Doanh Chu tính tìm thêm hai chăm sóc ông ngoại bà ngoại.

Tuy rằng như lẽ một ít quan tâm, nhưng bảo vệ của , cẩn thận hơn nữa cũng đủ.

TBC

Nguyễn lão gia và Nguyễn lão phu nhân ý quan tâm trong miệng cháu ngoại.

Trong lòng ấm áp.

Nguyễn lão phu nhân : "Yên tâm , vốn dĩ cũng liên hệ gì, do con bé Mạn Châu con trở mới tìm đến nhà ."

Mạn Châu trở về cũng một thời gian , nhưng cũng đến nhà nào.

Cho nên, ý của Tuý Ông ở rượu.

Mục đích rõ ràng.

Cố Doanh Chu tự nhận xui xẻo, im lặng một lát, : "... Xin ."

Nguyễn lão gia lập tức phùng râu trợn mắt.

"Nói mấy câu khách khí coi ông và bà ngoại con là một nhà hả?"

Ông tự nhận ông ngoại như ông văn hóa ... Dù cũng là vô cùng vô rùng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-866.html.]

Tại Doanh Chu còn chuyện khách khí như ?

Ông nghĩ !

Cố Doanh Chu ông ngoại đang âm thầm phân cao thấp với ông nội.

Anh cũng quen với việc , trong lòng nửa phần cảm xúc dư thừa cũng .

"... Không ."

Ông lão Nguyễn cũng để ý tới cháu ngoại chuyện cho lệ. Trong lòng hưởng thụ, ngoài miệng cứng rắn : "Không nhất."

Con cháu nhà thì chính . Nói nhiều lắm nhưng mà nhiều. Nói xong về chuyện của Uông Mạn Châu lúc bà cụ Nguyễn mới hỏi về chuyện hẹn hò của cháu ngoại trai, mặt đầy tò mò : "Doanh Chu, thức ăn cháu mang qua đó hợp với khẩu vị của Đường Đường ?"

Cố Doanh Chu nghĩ tới dáng vẻ hai mắt sáng lóa của cô gái nhỏ, nháy mắt mạt mày thanh lãnh nhiễm lên ý ôn nhu.

"Đường Đường thích."

Bà cụ Nguyễn thấy lời thì mừng lắm, : "Thích là , mang Đường Đường ngoài chơi , cháu quen thuộc với nơi , dẫn con bé nhiều nơi một chút."

Nói tới đây, bà về phía ông cụ Nguyễn.

"Lão Nguyễn, cái camera của ông , lấy đưa cho Doanh chu, để thằng bé chụp cho Đường Đường thêm mấy tấm ảnh."

Ông cụ trong nhà thích thứ mới mẻ , bà hiểu cũng hứng thú.

Cố Doanh Chu vội vàng ngăn cản ông cụ Nguyễn mới dậy.

"Ông ngoại, cần lấy , cháu mới mua một chiếc."

Ông cụ Nguyễn nữa về chỗ, khen ngợi: "Làm lắm, đàn ông thì nên hào phóng một chút."

Có thể cho yêu cái thì tuyệt đối đưa thứ tạm bợ . Tốt lắm!

Cố Doanh Chu , ánh mắt về phía bà cụ Nguyễn.

"Bà ngoại, cháu chuyện nhờ bà giúp..."

Giọng ngừng một lát. Hiển nhiên chuyện sắp đôi chút khó xử, cảng chuẩn xác hơn chút nữa là ngượng ngùng.

Bà cụ Nguyễn thấy dáng vẻ của thì cảm thấy thú vị cũng tò mò.

"Làm nào? Có việc thì cứ , với bà ngoại gì khó ."

Cố Doanh Chu nhấp đôi môi mỏng, tổ chức ngôn ngữ, : "... Cháu nhờ bà giúp cho Đường Đường một đôi giày."

 

Loading...