Dính ánh sáng thanh mai trúc mã với Tuệ Quân, cả đời đạp lên đầu ông.
Đặt chuyện của , Nguyễn lão gia xụ mặt : " là nên gọi là ."
"Con bé Mạn Châu và Doanh Chu đều là trưởng thành , cách lúc kết hôn cũng tới hai năm nữa.
Gọi ngọt ngào như , tố cáo tác phong cũng chuyện .
Nếu mà khiến cho yêu Doanh Chu hiểu lầm thì xong luôn."
Ánh mắt Uông Mạn Châu vẻ buồn bã.
Nước mắt nóng bỏng liên tiếp rơi xuống.
Giống như gì ấm ức lắm.
Hai vợ chồng già nhà họ Nguyễn đều trợn tròn mắt.
Bọn họ gì chứ?!
Trong lòng Nguyễn lão phu nhân tràn ngập vẻ kiên nhẫn.
Rút một tờ giấy đưa qua.
"Cũng lớn , đừng nữa."
Ôn tồn khuyên bảo, nhưng cũng cho phép ả đổi cách xưng hô.
Cô gái nhỏ nhà hàng xóm, nào quan trọng bằng tâm tình của vợ tương lai của cháu ngoại .
Uông Mạn Châu thấy hai vợ chồng già nhà họ Nguyễn , nhưng vẫn gì.
Vô cùng vui.
Ánh mắt ả vẻ lên án.
Ở trong lòng dán mác ý chí sắt đá cho hai vợ chồng già.
Uông Mạn Châu tức giận khẽ c.ắ.n môi.
Lau khô nước mắt, ngoan ngoãn mà :
"... Rất xin cháu thất thố." Ả ấm ức mà méo miệng: "Cháu , về sẽ gọi Doanh Chu."
Nguyễn lão phu nhân thích những cô gái sáng sủa thích , còn đối với loại một lời hợp liền biến thành túi thì xin miễn thứ cho kẻ bất tài.
Nghe Uông Mạn Châu đồng ý, miễn cưỡng kéo kéo khóe miệng, cũng thêm gì nữa.
Nguyễn lão gia thấy mặt vợ lộ vẻ mệt mỏi, mở miệng : "Mạn Châu, bà Nguyễn của cháu mệt , việc gì thì cháu về , hai vợ chồng già chúng ngủ một lát."
Nói thật, ông chút hảo cảm nào đối với cô bé tự trọng .
Còn nhỏ tuổi thể loại chuyện quá kích , ai mấy năm gặp thì ả thể càng cực đoan chứ.
Vẻ mặt Uông Mạn Châu cứng đờ.
Đôi mắt chịu khống chế mà chằm chằm gian phòng nào đó, trông mòn con mắt.
ả , sợ hỏng hình tượng của ở trong lòng ông Nguyễn và bà Nguyễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-864.html.]
Chỉ thể miễn cưỡng cong khóe môi.
"... Vâng ạ, cháu về tới, chút nữa đến tìm Doanh Chu... đồng chí Cố."
Nói xong, cọ tới cọ lui lên.
Từng bước lưu luyến mà rời .
Nguyễn lão phu nhân phiền nhất những đúng mực.
Uông Mạn Châu vặn dẫm túng điểm phiền chán của bà.
Đợi khi bóng dáng của ả biến mất, Nguyễn lão phu nhân với Tú Anh: "Tú Anh, đem cửa đóng , mấy ngày nay trong nhà thấy khách."
Nhìn dáng vẻ Uông Mạn Châu còn từ bỏ Doanh Chu .
Bà đề phòng cháu ngoại.
Tú Anh sảng khoái đáp: "Vâng ạ!!"
Thề sống c.h.ế.t bảo vệ trong sạch của thiếu gia Doanh Chu.
Uông Mạn Châu khỏi cửa nhà họ Nguyễn, gương mặt nháy mắt sầm xuống.
TBC
Cửa nhà họ Uông.
Một phụ nữ hơn hai mươi tuổi thấy Uông Mạn Châu từ nhà họ Nguyễn, mặt nụ .
"Uông Mạn Châu, em đến nhà họ Nguyễn gì?" ánh mắt của cô gái mang theo vẻ tìm tòi nghiên cứu.
Uông Mạn Châu thấy đối thủ một mất một còn, miễn cưỡng vực dậy tinh thần.
Trợn trắng mắt.
Lạnh lùng : "Quan tâm cái rắm!"
Lười phản ứng đến cô gái , uốn éo, về nhà.
Uông Mạn Trinh lo lắng đường chuyện gièm pha gì, cũng còn tâm tư khỏi nhà, theo sát bước chân trong nhà.
Uông Mạn Châu thấy tiếng động, dừng về phía cô .
"Cô theo gì?"
Về đến nhà Uông Mạn Trinh cũng băn khoăn nữa.
Sắc mặt nghiêm túc.
"Nhà chúng và Nhà họ Nguyễn chung một đường, coi như chị xin em đó, em đừng chuyện gì nữa."
"Năm đó em loại chuyện gièm pha như , ngược em chạy trốn nước ngoài, thấy những câu chọc đoạn cột sống nhàn ngôn toái ngữ .
chúng thì ? Chắc chắn em nghĩ tới đúng !
Vất vả lắm mới chờ đến khi quên chuyện đó, thì em về , trở về thì trở về , cũng thể cho em trở về.
Chỉ là... Em thể tỉnh táo một chút , nên trêu chọc nên trêu chọc."