Nghĩ một gọi là như , nhíu c.h.ặ.t mày .
Toàn đều cảm giác khó chịu.
Cho mắt một ánh mắt tự trọng.
"Đừng gọi là , ở nhà là nhỏ nhất, em gái." Giọng của lạnh nhạt bổ sung.
Nói hết câu, sải bước chân dài trong phòng.
Cả Uông Mạn Châu đều choáng váng.
Trái tim giống như nắm c.h.ặ.t xoa bóp thật mạnh, cực đau.
Anh Doanh Chu thể đối xử với như chứ?!
Nhất định là do mấy năm thấy cho nên quen thuộc với thôi, đúng! Nhất định là như thế .
Chờ đến khi quen thuộc thì .
Nghĩ như , ả ở tại chỗ cổ vũ thêm can đảm cho , mặt dày theo .
Trong phòng, Nguyễn lão gia và Nguyễn lão phu nhân đều ở bên trong.
Nhìn thấy cháu ngoại trở , Nguyễn lão phu nhân mẫn cảm mà quét mắt về phía cửa.
Không thấy ảnh Uông Mạn Châu, bà vội hỏi: "Doanh Chu, Uông Mạn Châu tới nhà chơi đó, con gặp con bé hả?"
Nghĩ đến con bé Uông Mạn Châu quấn quýt si mê cháu trai , bà thẳng xoa giữa mày.
Lông mày mới giãn của Cố Doanh Chu nhíu c.h.ặ.t nữa.
Trên mặt đầy vẻ khó hiểu : "Ai là Uông Mạn Châu? Con quen ."
Trước trong đầu chỉ sự nghiệp.
Bây giờ trong đầu chỉ Đường Đường, nhà và sự nghiệp.
Người khác quan hệ gì với chứ?
Nguyễn lão gia: "?!" Đầu óc của cháu ngoại hỏng ?!
Nguyễn lão phu nhân: "..." con bé Mạn Châu cũng con tức giận đến mức đưa nước ngoài , bây giờ quen ?
Ai tin chứ!
"Chính là... đứa bé chui trong ổ chăn của con năm đó đó, nhớ ?" Vẻ mặt Nguyễn lão phu nhân tràn đầy rối rắm mà nhắc nhở.
Lúc Doanh Chu học đại học, nghỉ hè hàng năm đều sẽ đây ở chung với và lão Nguyễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-862.html.]
Bị cô bé Uông Mạn Châu ở nhà bên cạch tới nhà chơi thấy.
Sau đó quấn lên!
Vừa quấn lên quấn bao nhiêu năm, thậm chí còn quấn tới tận Kinh Thị, khiến cho chịu nổi sự quấy nhiễu .
Lúc tất cả đều cho rằng Uông Mạn Châu là tính tình của trẻ con mà thôi, chờ lớn lên thì .
Ai con bé càng hành vi nghiêm trọng hơn.
Coi Doanh Chu như vật sở hữu của .
Làm việc bá đạo , mà ở năm 17 tuổi cởi sạch sẽ quần áo của chui ổ chăn của Doanh Chu.
May mà mấy đứa nhóc trong nhà chơi trốn tìm, một thằng nhóc chạy trong phòng Doanh Chu.
Bị Uông Mạn Châu đột nhiên toát ở trong phòng dọa thét tiếng.
Khiến cho những lớn nhà họ Nguyễn đều , việc phát hiện khi thành công, nên mới chuyện khiến khác chê .
Chỉ sút chút nữa thôi thì đôi mắt của Doanh Chu nhà bà ô uế, bà với lão Nguyễn cũng cách nào đòi công bằng cho vợ tương lai của cháu ngoại .
Nghĩ đến tình huống ngay lúc đó, sắc mặt Nguyễn lão phu nhân quá .
là chuyện là nay từng gặp!
Lúc khiến cho bà cảm thấy buồn nôn hôm khiến cho dọn dẹp hết trong ngoài ngôi nhà một .
Cố Doanh Chu cũng nhớ tới, việc cho vô cùng ghê tởm.
Vốn là sắc mặt lạnh lùng bây giờ như bao phủ một tầng hàn băng ngàn năm.
"... Đó giường của con." Anh khẽ nhíu mày, vội vàng phủ nhận.
Năm đó đứa em họ mới 6 tuổi nghịch ngợm như con khỉ một hai dán đến đòi ở chung với , mà cũng quen ở cùng khác.
TBC
Cho nên dọn phòng khác.
Nghiêm khắc mà , chiếc giường mà phụ nữ bò lên là giường của đứa em họ mới 6 tuổi của .
Liên quan gì tới Cố Doanh Chu chứ?!
Phải bảo vệ sự trong sạch của , Nếu Đường bảo hiểu lầm thì bây giờ.
Nguyễn lão phu nhân thấy mặt cháu ngoại cũng đen , thể trêu nữa.
" đúng đúng, giường của con. Yên tâm , trong nhà đều là nhân chứng cho con, sẽ khiến Đường Đường hiểu lầm con ."