Ở thế kỷ 23 Lâm Đường từng sinh sống ở Hải Thị một thời gian nên lời ý là đang khen bọn họ. Thế nhưng tại giờ khắc thì cô thể tỏ hiểu , nên cô bèn vẻ nghi hoặc bạn trai .
Cố Doanh Chu tiến sát gần cô, thấp giọng giải thích: "Sư phụ già đang khen em xinh đấy."
Sư phụ già trông vẻ lớn tuổi nhưng là một tai thính mắt tinh. Ông : "Ý là hai xứng đôi. Tới chụp ảnh đúng ? Để tự chụp cho cho hai ."
Sư phó trợ giúp trẻ tuổi bên cạnh thì tự hào : "Sư phụ của lui về màn, lâu lắm chụp ảnh cho khác. Hai may mắn đấy, tay nghề của sư phụ tuyệt lắm!" Sư phụ của nghề cả đời, ai cũng thể diện để sư phụ tự chụp ảnh như .
Lâm Đường mỉm trả lời: "Là ? Vậy thì và bạn trai đúng là may mắn quá, cảm ơn sư phụ!"
Sư phụ già mỉm xua xua tay,"Vì nhân dân phục vụ."
Nói xong, hai dẫn tới bối cảnh đặt ở sân khấu. Sư phụ già : "Chuẩn tư thế kỹ càng tươi ống kính nhé, chụp hỏng thì chịu trách nhiệm đấy!"
Ở thời đại chỉ một tư thế chụp ảnh, ít dám vượt khỏi khuôn khổ.
Lâm Đường và Cố Doanh Chu thẳng bên cạnh , tách một tiếng xong một bức ảnh.
Hai xuống thêm một tấm nữa.
Tiếp theo, đôi tình nhân trẻ còn từng chụp riêng nữa.
Lâm Đường một ở ghế, thể nghiêng, mặt mang theo nét tươi .
Cố Doanh Chu thẳng tắp nghiêm trang, đôi mắt thâm thúy sắc bén, như một thanh kiếm sắp bay khỏi vỏ kiếm, độ lượng rộng rãi phi phàm.
Tấm cuối cùng là một bức ảnh chụp chung.
Lâm Đường ở ghế cao, còn Cố Doanh Chu thì .
Khi thợ chụp ảnh già bắt đầu hô ba hai một lên đến ' một ', cô gái nhỏ cào nhẹ lòng bàn tay của trai.
Còn trai thì rũ mắt, gương mặt mang theo nét tươi nuông chiều, còn cô gái nhỏ thì ngoái đầu , mặt mang theo nụ giảo hoạt.
Hình ảnh như máy ảnh thu .
Người thợ chụp ảnh già cũng hành động của hai ngốc luôn.
Người khác khi chụp ảnh đều là cố gắng thẳng nhất thể, nét mặt cứng bao nhiêu thì bấy nhiêu cứng ngắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-860.html.]
Đôi tình nhân trẻ mắt quá mức thản nhiên .
Cũng hiệu quả khi rửa ảnh xong thì thế nào?!
Nếu thì cũng thôi .
TBC
Nếu mà đập vỡ thẻ bài của , thì thế nào ông cũng nghiêm khắc phê bình hai trẻ tuổi mới .
Lâm Đường hành vi của quy tắc gì, đối diện với ánh mắt mang theo kim của thợ chụp ảnh già thì cảm thấy chột mà sờ sờ ch.óp mũi.
Chẳng qua là do cô cảm thấy mấy loại tư thế chụp ảnh quá mức phổ biến.
Thân thể Cố Doanh Chu dịch sang, cản tầm mắt của thợ chụp ảnh già.
Khách khí : "Phiền bác , rửa ba tấm ảnh, loại ."
Người thợ chụp ảnh già liếc hai trẻ tuổi một cái.
Nhìn giống vẻ ngượng ngùng, cũng khuyên nữa.
ngón tay ông gõ gõ cái bàn, với đồ :
"Nhớ kỹ đấy."
Thanh niên học việc thanh thúy theo tiếng: "Vâng!"
Cúi đầu chữ thật nhanh.
Cố Doanh Chu giao tiền, cầm theo hoá đơn, dẫn Lâm Đường rời khỏi quán chụp ảnh.
"... Tiếp theo em ? Xem phim ?"
Lâm Đường nghĩ mấy ngày nay sẽ qua chào hỏi ông ngoại bà ngoại của yêu, mà cô cũng quyết định nên mang theo quà gì.
Vì thế lắc đầu.
"Không ! Chân em đau, trở về nghỉ ngơi."
Cố Doanh Chu cúi đầu đôi giày chân cô gái nhỏ.