Sáng sớm ngày hôm , một chiếc xe tải lớn tới đại đội Song Sơn.
Đường xá nơi thực sự là vô cùng gập ghềnh chật hẹp, Phương Chí Hoà cảm thấy đây là lái xe điên cuồng nhất từ tới giờ của . Lúc đến cửa thôn thì mặt tái mét , đường xá hẹp mà mặt đường còn nhiều hố nữa chứ.
Lâm Phúc sớm chờ ở cửa thôn, thấy xe tới thì đôi mắt nhiều nếp nhăn của ông lập tức tràn đầy ánh sáng.
"Ai da, mới sáng sớm thế , vất vả cho Phương đồng chí quá."
Ông vội vội vàng vàng chào hỏi chạy tới bắt tay với tài xế trẻ tuổi. Phương Chí Hoà bắt tay với ông qua cửa sổ xe, mặt tràn ngập sự mệt mỏi.
Trước khi chuyến thì mới chạy xe trở về xong, nên thể thực sự mệt mỏi, hiện tại chỉ ngủ một giấc thật ngon thôi.
"Không gì , mau dỡ hàng !" Phương Chí Hoà nhịn mà ngáp một cái, .
Lâm Phúc đồng chí tài xế mệt nên cũng chậm trễ thêm nữa mà định gọi mấy đàn ông trong đại đội dỡ hàng luôn.
TBC
Ai ngờ, đầu thì thấy những đó còn đang vây quanh xe lớn để ngắm chăm chú.
"Cái xe cao ghê, quá là khí phái luôn!"
"Còn ! Những thể lái xe đều lợi hại đấy, nếu bắt chúng lên lái thì chẳng hiểu nổi cái gì với cái gì ."
"Nuôi heo cũng chỗ lợi đấy, ít nhất là thể thấy những thứ mới mẻ thế ."...
Người trong thôn đang mồm năm miệng mười mà nhỏ giọng bàn tán thì bỗng nhiên thấy đại đội trưởng gầm lên đầy giận dữ.
"Bàn tán lung tung cái gì đó? Còn mai dỡ hàng ? Mấy tới đây để gì thế hả?"
"Đồng chí tài xế vất vả chở heo con tới đây là để cho mấy xe đấy ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-86.html.]
"Một đám tuổi tác cộng cũng gần một trăm mà hiểu cách cư xử hả? Nhanh tay nhanh chân lên..."
Nếu chậm trễ thêm nữa thì đồng chí tài xế sẽ vui .
Mọi trong đội thấy đại đội trưởng tức giận thì đều nén sự tò mò và ý sờ thử xe lớn để qua đó đại đội trưởng phân việc.
Những tới đây lúc đều là những đàn ông khỏe mạnh luôn đạt công điểm tối đa trong đại đội nên quen tay việc.
Chỉ trong chốc lát, cửa thôn nháy mắt náo nhiệt hẳn lên.
Vì để nhận đám heo con nên đại đội Song Sơn dùng mấy cây gỗ vây quanh một vòng thành hàng rào ở cửa thôn. Vừa bỏ heo con trong thì cả một đám heo đều thi kêu ụt ụt ịt, thực sự là náo nhiệt vô cùng.
Một lúc , những phụ nữ và các bà vợ trong đại đội cũng tới xem náo nhiệt. Lâm Đường cũng theo Lý Tú Lệ cùng tới đây.
Tuy rằng trong lòng vẫn còn chút băn khoăn với việc nuôi heo nhưng khi heo con đang kêu to ở đây thì tất cả đều vui vẻ.
"Ai da bà kìa, đám heo con trông đấy! Chân cẳng khỏe khoắn, bụng là mỡ luôn, nếu chờ lớn hơn một chút mà chúng vẫn béo mập như thì chúng phát tài !"
"Tuy chúng kinh nghiệm gì nhưng chúng thể học mà, chỉ cần cẩn thận hầu hạ nó thì tin là nó sống !"
"Nhà cứ nhận một con , dù cũng là nuôi heo theo nhiệm vụ nên cẩn thận chút thì vẫn hơn. Nếu thật sự xảy sai lầm gì thì bán cả nhà cũng đền nổi mất!"
Con cái đều lớn cả , sắp cưới vợ luôn. Nếu nhà mà nợ tiền của đại đội thì gì nhà ai còn tình nguyện gả con gái của họ tới nhà nữa?
Mấy phụ nữ chuyện rôm rả, những khuôn mặt khắc khổ đều vô cùng vui sướng, tinh thần cũng tràn trề hơn. Nhìn qua hy vọng vọng.
Người phụ nữ chỉ nhận một con heo con thấy Lý Tú Lệ chăm chú đám heo con trong hàng rào thì hỏi thử: "Chị dâu Lý, nhà chị định nhận mấy con thế?"
Sau khi nhóm phụ nữ bên cạnh thấy câu hỏi thì đều đồng loạt sang Lý Tú Lệ, mấy bà cũng tò mò lắm.