Lâm Thanh Mộc mở miệng đầu tiên: "Đường Đường yên tâm, bọn cái khác nhưng mà một phần sức lực vẫn ."
Lâm Thanh Thủy theo ngay đó: "Anh em nhà mà cái gì phiền toái phiền toái chứ, việc gì thì em cứ việc ."
"Chỉ cần thể thành công, đừng là chỉ chút công việc nặng nhọc, cho dù lên núi dọn cục đá, cũng chê." Lâm Thanh Mộc cũng biểu lộ thái độ.
Chỉ cần thể ăn cơm no, việc tốn sức lực việc cũng tính là chuyện gì to tát cả.
Lâm Đường gật gật đầu, : "Vậy thì , phiền ba , ngày mai núi dọn cục đá !"
Lâm Thanh Mộc: "?!"
"Dọn, dọn cục đá? Dọn cục đá cái gì?" Lâm Thanh Mộc ngốc ngốc hỏi.
"Chuồng heo cần sửa một chút, dùng cục đá vây lên nhất lao vĩnh dật.
Còn cửa chuồng thì dùng bằng gỗ, việc liền giao cho cả.
Em thấy cả cho cái l.ồ.ng cho con thỏ cũng khá ." Lâm Đường chiếc l.ồ.ng thỏ ở góc sân, tủm tỉm mà .
Lồng thỏ dùng những miếng gỗ lớn nhỏ giống , thành một cái l.ồ.ng.
Bên trong còn rải thêm một tầng cỏ khô.
Phía một cái nắp để thể mở , cũng tệ lắm.
Lâm Thanh Sơn vỗ vỗ n.g.ự.c, lướt qua phía hai đứa em trai ánh mắt mang theo vẻ đắc ý.
"Được thôi, mà việc thì em cứ việc yên tâm, nhất định sẽ cho em lòng."
Nhìn , đây là em gái cảm thấy đáng tin cậy đó nha!
Quả nhiên đúng là trai mà Đường Đường tin cậy nhất đó.
Lâm Thanh Mộc ấm ức vô cùng, ánh mắt u oán nên lời Lâm Đường.
Anh cả cửa chuồng heo, còn thì dọn cục đá ?
Trong lòng ấm ức!
Lâm Đường thấy , bóc một viên kẹo, nhét trong miệng ba.
"... Ưm, hả, đây là cái gì?" Lâm Thanh Mộc hỏi.
Ngọt tư tư, còn cả vị sữa nữa.
Ngon quá !
Lâm Đường trả lời: "Kẹo sữa đại bạch thỏ!"
TBC
Sau đó, cho những khác mỗi một viên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-84.html.]
Mấy đứa cháu trai cháu gái thì cho nữa.
Sắp lên giường ngủ , trẻ con ăn kẹo buổi tối .
Cẩu Đản, Đầu Hổ, Nữu Nữu, Xú Đản đều mắt trông mong, khuôn mặt nhỏ tràn ngập khát vọng.
Lâm Đường dỗ hai câu, mấy đứa nhóc hẹn mà cùng mà xoa xoa khóe miệng, tạm thời nhớ đến nữa.
Lâm Thanh Sơn và Lâm Thanh Thủy nỡ ăn, để cho mấy đứa bé.
Ninh Hân Nhu cô em chồng nhét cho một viên kẹo, mặt chút ngượng ngùng.
"Đường Đường, kẹo em giữ mà ăn, cho bọn chị gì?"
Lâm Đường còn kịp trả lời, Chu Mai một cái xem thường liếc bầu trời.
Cô cho kẹo trong miệng, : "Chị dâu , em dâu cho chị thì chị cứ ăn là . Ai bảo Đường Đường của chúng hào phóng, trong lòng vẫn nhớ đến mấy chị dâu chúng chứ."
Có ăn là , gì mà rối rắm.
Ninh Hân Nhu nghẹn họng: "..." Đây là chiếm lợi mà, đúng lý hợp tình như lắm thì ?!
Lâm Đường : "Chị dâu cả cần khách khí, cùng ăn cho ngọt miệng."
Cuộc sống cay đắng, thi thoảng ăn một viên kẹo thì cũng ngọt hơn nhiều.
Nói chuyện xong, Mọi nhà họ Lâm cũng bắt đầu ngủ.
Bởi vì ăn thịt, còn ăn kẹo. Cho nên ngay cả giấc mơ cũng mang theo vị ngọt ngào
Sau khi nhà họ Lâm đều giấc mộng, Lâm Đường mới mở giao diện hệ thống.
Cô lấy một quyển sách《 hướng dẫn nuôi heo cho mới 》.
"... Còn sách hả!
Hệ thống , mày còn cái gì mà tao nữa ?"
Hơn nữa còn là thứ đang cần nữa, quá thần kỳ.
【 ký chủ kiên trì điểm danh, sẽ bánh mì, cũng sẽ cả xe đạp, ngay cả radio, TV đều mơ! 】
Lâm Đường chậc một tiếng, ánh mắt khinh bỉ.
"Có ngày nào mà tao điểm danh hả? Không tao chứ, cái hệ thống mày cũng keo kiệt quá !"
"Mở thương thành trong hệ thống cũng cần đến tận một trăm tích phân.
Một ngày tao điểm danh thì mày mới cho mấy điểm hả, mới mười mấy tích phân.
Như thì tao tích cóp bao nhiêu ngày mới đủ hả? Mày thể cho thêm chút điểm nữa ?"