Mấy đứa Cẩu Đản nhảy nhót chơi đùa ở trong sân. Mấy em nhà họ Lâm thì gánh nước, chẻ củi, sửa nóc nhà, luôn việc .
Tiếng chuyện náo nhiệt trong nhà bếp, ngẫu nhiên truyền vài tiếng mắng đanh đá của Lý. Hết thảy đều là hương vị tươi sống của cuộc sống.
Lâm Đường ở cạnh cửa sổ, mở cửa sổ là thể thấy trong viện.
Cô mở lá thư nhà họ Tần gửi tới, trong lòng bắt đầu tính toán.
Nhà họ Tần gửi thứ tới chỉ sợ là b.ắ.n tên đích.
Hẳn là mau tới tay cô.
Lâm Đường trầm tư, cảm thấy việc cấp bách nhất mắt là tìm công việc, mở rộng mạng lưới quan hệ của chính .
Đây mới là việc chính. mà, đem hi vọng đặt ở khác là chuyện quá ngốc nghếch. Cho nên, cô còn cần tìm những cách khác.
Lâm Đường nghĩ thông suốt điểm mấu chốt, thu hồi tầm mắt.
Móc b.út và vở từ trong ngăn kéo , bắt đầu gì đó.
Cô tính toán thử gì đó gửi bài xem ?
Hôm nay chuyện bắt của bọn buôn , khiến cho cô hiểu nhiều thứ. Lâm Đường tính toán một áng văn chương về lừa bán gửi cho báo xã.
Đám buôn việc quá càn rỡ, thù đoạn thì cứ ùn ùn dứt.
Đặc biệt là ở thời đại ý thức mạnh về phương diện , vặn cô thể chút công tác tuyên truyền.
Nếu là thật sự đăng báo thì đây chính là một chuyện vô cùng .
Nghĩ đến là .
Lâm Đường nghĩ đại khái, cầm lấy b.út bắt đầu .
-
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-79.html.]
Nhà họ Tần đang ăn cơm chiều.
Tần Đại Thụ chị gái suýt chút nữa bọn buôn bắt cóc, xiết c.h.ặ.t nắm tay. Thiếu niên mười ba tuổi, đúng là thời điểm chọc một chút là nổ.
Tần Đại Thụ nghiến răng nghiến lợi, về phía Tần Dân Sinh ở phía đối diện, thần sắc phẫn nộ: "Cha, bắt cóc chị của con ?"
Tần Dân Sinh liếc mắt một cái: "Chờ con? Ăn cơm của con , cũng là cha gì đó, đến lượt đứa trẻ con như con."
Tần Đại Thụ phục, nhưng mà giận cũng dám gì. Tức giận mà nhét một miếng cơm, bộ dáng thở phì phò.
Phùng Tuệ tức giận liếc Tần Dân Sinh một cái, : "Được , Kiều Kiều nó cũng chỉ quan tâm chị , ông đả kích đứa trẻ con gì."
Tần Đại Thụ vội vàng bò theo cột: " , con cũng chỉ quan tâm chị gái con mà thôi."
"Nếu là con theo chị con, ai dám động tới chị con một chút? Xem con băm móng vuốt ch.ó của ?"
"Ba, ba hung hăng dạy dỗ kẻ ác độc một trận?"
Nói xong lời cuối cùng, thanh âm thô của thiếu niên thêm chút tàn nhẫn.
Ánh mắt Tần Dân Sinh lạnh lùng trong một thoáng chốc, nhưng nhanh khôi phục vẻ nho nhã bình thản: "Đánh gãy chân đủ ? Yên tâm, những đó ngoài ."
Vừa vặn đụng thời kì nghiêm ngặt, còn ông sức ép, thể mới kì quái.
TBC
Tần Đại Thụ cảm thấy còn , lòng gật đầu giống như cả trong nhà: "Vâng." Còn khá .
Tần Tố Khanh về phía Tần Dân Sinh, đột nhiên hỏi: "Ba, xưởng dệt bông của chúng nhận thêm ư? Bằng cho Đường Đường một cái danh ngạch ?"
Nói tới đây cô cảm thấy cái chủ ý của chính vô cùng .
"Đường Đường là học sinh cao trung, thông minh hiếu học, cái thiếu chỉ cơ hội. Đường Đường cứu con, nếu thì con cũng còn đây . Không nhà vốn dĩ nên cảm ơn . Chỉ là cái danh ngạch mà thôi, ba , hai sẽ keo kiệt như ?"
Tần Đại Thụ Đường Đường trong miệng chị gái là ai, chỉ là ân nhân cứu mạng chị gái , thì cảm thấy hẳn là đáng giá giúp.
"Con cảm thấy chị gái con sai, chỉ là một cái danh ngạch công tác, nào quan trọng bằng chị gái con? Nếu cảm ơn thì dù cũng thành ý một chút, bằng sẽ cảm thấy nhà chúng keo kiệt!"