Tùy tiện lấy loại nào cũng đều thể coi như quà mà đưa , cô thể chiếm tiện nghi chứ?
Tần Tố Khanh nhận, lui về một bước.
"Không , nhận lấy, đây là tớ sắp xếp để đưa cho đó.
Nếu mà nhận, lên cảm thấy mạng của tớ đáng giá bằng mấy thứ ."
Mẹ cô , cần dùng biện pháp gì, cô đều khiến cho Đường Đường nhận lấy mấy thứ .
Khuôn mặt Lâm Đường dấu chấm hỏi,"?!"
TBC
Ngược nếu mà tớ nhận thì lên tớ cảm thấy mạng của chỉ đáng giá bằng vài thứ ?
Mạng đáng giá bằng vài thứ , đáng để kiêu ngạo ?
"... Mạng của quý trọng hơn nhiều so với mấy thứ ." Lâm Đường .
Không gì thể đ.á.n.h đồng với tính mạng con cả.
Còn sống thì chuyện gì cũng đều cơ hội; nếu mà mất mạng thì cũng còn gì nữa.
Tần Tố Khanh xua xua tay, hừ hừ.
"Cậu đừng đổi đề tài, dù mấy thứ cầm, nếu mà cần thì cứ quăng ngoài, dù cũng là cho ."
Lâm Đường cứu cô , cũng chính là cứu cả nhà cô .
Cha cô cảm kích Lâm Đường.
Mấy thứ , là khi cha Lâm chuẩn cẩn thận.
Trong lòng Lâm Đường bất đắc dĩ: "Tại còn ép mua ép bán hả?"
"Tớ cứ ép đó, nếu mà nhận thì ba tớ, tớ, với cả em trai tớ, đều sẽ an tâm."
" , nếu mà để ông bà nội tơ , thì nhất định còn sẽ cho chúng một đốn tàn nhẫn phê, cứ nhận lấy ." Tần Tố Khanh nửa nũng mà .
Cô gái nhỏ bắt đầu chơi chiến thuật vô , Lâm Đường càng thêm bất đắc dĩ.
cô nên nhận.
Hỗ trợ chỉ là chuyện nhỏ tốn chút sức lực nào mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-66.html.]
Mấy thứ của nhà họ Tần rẻ một chút nào cả.
Lâm Đường nhận lấy quyển sách : "Tớ nhận quyển sách , còn những đồ khác thì cầm về , tớ nhận , đừng khó dễ tớ."
Tần Tố Khanh thấy vẻ mặt cô kiên định.
Mạc danh cảm thấy nếu mà cưỡng bách Lâm Đường nhận nữa, sẽ đẩy đến chỗ xa hơn.
Do dự một chút, chỉ từ bỏ.
"Được , tớ cất ." Tần Tố Khanh bẹp bẹp miệng, chút mất mát.
"Ừm ừm, đừng nghĩ nhiều, những gì mà tớ thì tớ sẽ dựa chính mà đoạt ." Lâm Đường .
Không đến chuyện cô hệ thống.
Ngay cả khi hệ thống, chỉ cần cho cô thời gian, những thứ gì mà cô cô cũng sẽ tất cả.
Tần Tố Khanh sửng sốt.
Cảm thấy cả Lâm Đường đang mặt giống như phát ánh sáng .
Có loại cứng cỏi nên lời.
"Tớ tin , chắc chắn thể." Tần Tố Khanh .
Hoàn cảnh gia đình cô gái nhỏ , cả tự mang một cổ kiều căng.
Đôi mắt cong lên, đẽ như mặt trời nhỏ .
Vừa thấy là cô nhà bảo vệ .
Cuối cùng, Lâm Đường cầm theo một quyển sách rời khỏi nhà họ Tần.
Cảm thấy cầm sách đường thì tiện cho lắm nên cô bèn tìm một góc hẻo lánh ai để bỏ sách trong gian hệ thống.
Trong huyện hai trường trung học chất lượng . Nơi Lâm Đường từng học chính là trường trung học tiếng hơn một chút là ' Trung học Đức Thanh', đường tới đó ngược so với đường tới Cung Tiêu Xã trong huyện. Đi tới trường học tới Cung Tiêu Xã thì chút gấp, thế nhưng Lâm Đường lo lắng nhiều mà nhanh ch.óng tới trường học .
Gần hai mươi phút , cô dừng ở cổng trường. Trước cổng treo một tấm biển lớn ghi bốn chữ ' Trung học Đức Thanh'.
Vừa bước chân cổng trường thì lọt trong tầm mắt chính là một sân thể d.ụ.c rộng lớn, phía bên là từng hàng phòng học xếp cạnh . Cách xây dựng các phòng học mang theo sự mộc mạc đặc trưng của niên đại , hai bên đường là những cây xanh tươi . Văn phòng của lãnh đạo và văn phòng riêng của các giáo viên ở tận cùng bên trong dãy phòng học.