Lâm Đường thấy thức ăn bàn, tức khắc cảm thấy ngượng ngùng.
"Bữa cơm phong phú quá, khiến cho chú và dì tốn kém ."
Như cũng quá thoáng .
Cô cho rằng chỉ ăn một bữa cơm đơn giản thôi cơ.
Nào thịt trứng, còn nấu cả cơm tẻ, cô hổ mà ăn như chứ.
Sờ sờ tiền giấy trong túi, Lâm Đường mới an tâm.
Phùng Tuệ thấy mặt của cô gái nhỏ đỏ cả lên, càng yêu quý cô hơn.
Đứa trẻ hiểu chuyện đúng mực đúng là luôn khiến khác thương yêu.
Nhiệt tình mà gắp cho Lâm Đường một khối thịt kho tàu to, : "Hẳn là, cháu cứu khanh khanh, còn là bạn học của Khanh Khanh, dì mời con ăn một bữa cơm thì ?"
"Không nữa, ăn cơm ."
Lâm Đường gật gật đầu, kẹp miếng thịt đưa trong miệng.
Bóng nhẫy khiến chiếc bụng lâu ăn thịt cũng dâng lên cảm giác thỏa mãn.
Tay nghề nấu ăn của Phùng Tuệ tồi, bỏ dùng liêu, nấu ăn hương vị giống hảo.
Ít nhất ở trong cảnh chung hiện tại, trình độ nấu ăn cũng là một hai.
"Ăn ngon lắm ạ, tay nghề của dì ghê!" Lâm Đường dùng vẻ mặt chân thành mà khen.
Đôi mắt cô gái nhỏ sáng lấp lánh, khuôn mặt nhỏ xinh , thiệt tình thực lòng mà khen, khiến cho ngay cả trái tim của cũng bất giác mà mềm .
Phùng Tuệ lộ cả hàm răng trắng, gắp cho cô những đồ ăn khác bàn.
"Ăn ngon thì ăn nhiều một chút, khách sáo với dì ."
Lâm Đường vội vàng : "Dì ơi, di tự ăn , cần gắp cho cháu nữa , để cháu tự gắp ."
Tần Tố Khanh ở bên cạnh cũng chen .
"Mẹ , cứ để Đường Đường tự gắp , nhỡ mấy món gắp khéo là món mà Đường Đường thích ăn thì .
Hơn nữa cứ khách khí như , khẳng định Đường Đường sẽ tự nhiên, cần vội ."
Phùng Tuệ: "..."
Con gái đang gì ?
Làm mất mặt mũi mặt bạn học của con bé, thật đúng là con gái ruột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-65.html.]
Phùng Tuệ trừng mắt Tần Tố Khanh một cái, Lâm Đường : "... Đường Đường thích ăn cái gì thì cứ gắp cái đó nha."
Con gái bà câu cũng khiến cho bà chút nên tiếp khách như thế nào luôn .
Tiếp theo, mấy mà ăn cơm.
Tần Dân Sinh xưởng trưởng, kiếm ít, chuyện tới tay cũng càng ít, cơm nước xong liền trong xưởng ngay.
Phùng Tuệ là phó giám đốc bệnh viện huyện, cũng bận rộn.
Sau khi dặn Tần Tố Khanh tiếp đón Lâm Đường thật cũng bệnh viện để .
"Khanh Khanh, tớ về đây, cũng nên ." Lâm Đường thời gian cũng còn sớm nữa, dậy .
Hôm nay cô tính Cung Tiêu Xã .
Cô tính đến trường học một nữa để hỏi chuyện thành tích thi đại học của .
Thời gian trôi lâu chăng nữa thì chuyện nên rõ thì vẫn nên đến để rõ.
Tần Tố Khanh vội vàng giữ c.h.ặ.t lấy cô: "Đợi chút tớ tìm giúp tớ xin nghỉ nửa ngày, thêm một lát ."
"Không cần, tớ cũng chiếm thời gian của nữa, một lúc nữa tớ cũng chút việc." Lâm Đường uyển chuyển từ chối.
Tuy rằng Tần Tố Khanh cảm thấy thất vọng, nhưng cũng miễn cưỡng, chỉ : "Vậy , tớ giữ nữa.
Bây giờ nhà tớ , đến trong huyện đừng quên tìm tớ đó."
Lâm Đường đôi mắt nghiêm túc của cô gái nhỏ, gật đầu.
"Sẽ."
"Cậu chờ tớ một chút." Tần Tố Khanh , đó trở về phòng.
Nửa phút .
Cô xách theo một cái túi to ngoài.
Đi đến mặt Lâm Đường, chút cường ngạnh đưa đồ vật cho cô.
"Mấy thứ cho đó, là tớ bảo tớ đưa cho , cho phép từ chối."
Lâm Đường cúi đầu thấy.
Có một vại sữa mạch nha, mười mấy quả trứng gà, còn một quyển sách về máy móc.
"Tớ thể nhận ." Cô nhíu mày, nhét đồ vật trở trong lòng Tần Tố Khanh.
TBC
Mấy thứ cũng rẻ một chút nào cả.