Lưu Quốc An siết c.h.ặ.t t.a.y, vẻ mặt nghiêm nghị : "Mọi cứ yên tâm, cảnh sát chúng nhất định sẽ điều tra rõ chuyện , xin các đồng chí hãy tin tưởng chúng ."
Thời đại , độ uy tín của các đơn vị hành chính công pháp nhà nước vẫn mạnh.
Nếu như thì tất cả ở đây đều cảm thấy yên tâm .
"Chúng tất nhiên tin tưởng năng lực của các đồng chí cảnh sát !"
"Nếu là các đồng chí còn tin tưởng thì chúng còn thể tin ai cơ chứ?"
Trên khuôn mặt nghiêm túc của Lưu Quốc An nở một nụ nhàn nhạt, khiến cho cấp trấn áp bọn buôn về cục cảnh sát.
TBC
Lâm Đường ho nhẹ một tiếng : "Chú cảnh sát, tên và hai tên đồng bọn của cháu đ.á.n.h ngất , chính là ở bên ngoài ngõ, các chú cũng mang hai đó cùng đến cục cảnh sát ."
Sau khi cô xong thì thấy Lưu Quốc An dùng ánh mắt kinh ngạc .
Lâm Đường xoa ch.óp mũi, giải thích: "Cháu thấy cuộc chuyện của hai đó, vì giải quyết hai đó ..."
Tần Tố Khanh thấy lời Lâm Đường thì sợ hãi vô cùng.
Vẫn còn hai nữa?
Nếu nhờ Lâm Đường, cô ...
Nghĩ như , ánh mắt cô về phía Lâm Đường tràn đầy sự ơn.
Nỗi lòng của Lưu Quốc An vô cùng rối rắm.
Mấy cô bé bây giờ đều lợi hại như ?
Anh liếc Lâm Đường một cái, đó sang chuyện với hai công an trẻ bên cạnh: "Hai các đến đó xem."
Hai cảnh sát trẻ nhanh ch.óng chạy về hướng đó, một lúc liền mang theo một nam một nữ ngất xỉu đến đây.
"Lão đại, ở đây ạ."
Lưu Quốc An hỏi Lâm Đường,"Là hai đó ?"
" , chính là bọn họ."
"Được , chú sẽ mang ba về sở cảnh sát, cháu cùng tiểu Tố Khanh cũng cùng bọn chú đến đấy nhé, chỉ là ghi chép biên bản một chút thôi." Lưu Quốc An .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-60.html.]
Lâm Đường và Tần Tố Khanh tất nhiên là từ chối đề nghị .
Sau khi phối hợp ghi chép lời khai, hai cùng khỏi cục cảnh sát.
Lâm Đường nghĩ đến chuyện quan trọng , xoay đến Cung Tiêu Xã.
"Bạn học Tần, nếu còn chuyện gì nữa, đây."
Đã là buổi trưa , lúc Tiểu Vân còn ở Cung Tiêu Xã nữa.
Phương Tiểu Vân cùng Lâm Đường là bạn học trung học, cũng là bạn duy nhất của cô.
Sau khi Lâm Đường học cấp ba, Phương Tiểu Vân trở thành nhân viên bán hàng trong Cung Tiêu Xã theo sự sắp xếp của nhà.
Lâu lắm cô gặp cô , cũng bây giờ cô ?
Tần Tố Khanh Lâm Đường , vội vàng nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.
"Không , bạn cứu , ít nhất cũng để mời bạn ăn một bữa cơm, nếu sẽ cảm thấy yên tâm. Nhà của ở gần đây, bạn đến nhà chơi . Bây giờ cũng đến thời gian ăn cơm trưa , chứ?"
Giọng điệu của cô vô cùng chân thành, trong giọng còn mang theo một chút xin giúp đỡ, khiến cô khó lòng từ chối.
Lâm Đường bắt gặp ánh mắt căng thẳng, lo lắng của Tần Tố Khanh, trong lòng chút hiểu cô lẽ chuyện dọa sợ, vì gật đầu đồng ý.
"Được , với bạn."
Trên mặt Tần Tố Khanh thì nở nụ xán lạn, cô bước đến khoác lấy cánh tay Lâm Đường, dắt cô về nhà .
Trước đây khi còn ở trường, hai cũng chỉ là bạn học học lớp sát vách, vì cũng giao lưu gì với .
Nhiều nhất cũng chỉ là quen quen, cũng chuyện gì với cả.
Sau khi chuyện với vài câu, mới phát hiện hai chuyện hợp đến kinh ngạc.
Nhà của Tần Tố Khanh là ngôi nhà một tầng trong khu đại viện, bên cạnh nhà máy sản xuất bông.
Trong khu vài hộ gia đình khác.
Nhà họ Tần là ngôi nhà ở trong cùng của khu.
Phùng Tuệ đang nấu cơm.