Ở mặt nhà, cô vĩnh viễn thể là đứa trẻ mãi mãi lớn !
Lý Tú Lệ con gái suy nghĩ cái gì, chỉ cảm thấy Đường Đường hiểu chuyện bà nên thương yêu như thế nào mới .
"Mẹ lời Đường Đường."
Ninh Hân Nhu chồng và cô nhỏ, trong lòng dâng lên sự cảm động nên lời.
Sẽ gả một gia đình như , khi chị 18 tuổi từng nghĩ tới.
mà hiện tại, cuối cùng chị cũng rõ ý tưởng ở đáy lòng , chị từng hối hận.
"Con mặt mấy đứa trẻ cảm ơn và Đường Đường."
Lâm Đường : "Chị cả cần khách khí như , chúng là một nhà mà."
Là những cận nhất đời !
Ninh Hân Nhu nhẹ đáp một tiếng, ghi tạc tâm ý của cô nhỏ trong lòng.
Tính toán dùng vải mà cha của bọn nhỏ đưa cho mấy năm , cho Lâm Đường bộ quần áo.
Lúc , bên ngoài nhà bếp.
Lâm Thanh Mộc dẫn theo hai đứa cháu trai nhỏ, dán ở cửa, dùng sức hít mùi hương bay từ bên trong.
"Chú nhỏ, chú ngửi thấy mùi gì ? Con ngửi thấy , thơm quá!"
Cẩu Đản vuốt cái bụng trống trơn, nước miếng cũng sắp chảy xuống mặt đất.
Sao mà vẫn còn chính chứ!
Đói...
Lâm Thanh Mộc tính toán thời gian, ngửi mùi hương quá rõ ràng tràn từ phòng bếp, : "Hẳn là xong ."
Lâm Lộc thấy đứa con út đàng hoàng mang theo hai đứa cháu trai dán ở cửa nhà bếp, một chút hình tượng nào cả.
TBC
Chỉ cảm thấy đau mắt cách nào thẳng.
Đi qua, dùng lực vỗ lưng Lâm Thanh Mộc.
"Thằng nhóc thối, con đàng hoàng thì thôi , còn dẫn theo cả Cẩu Đản và Xú Đản, thằng nhóc hai mươi tuổi nhà ai đáng tin cậy như con ?"
Đứa con trai đáng tin cậy như , sẽ lấy vợ mất.
Lâm Thanh Mộc vỗ một cái, thể vội vàng lui về , cách xa ông cha già hai mét.
"Cha, con con trai ruột của cha thế? Sao cha thu lực , xương cốt của con sắp cha gõ nát mất ." Anh nhe răng trợn mắt ủy khuất .
Kì thật ở thời buổi đều ăn đủ no. Cho dù thu lực thì sức lực tay cũng chẳng nhiều lắm. Cũng chẳng đau mấy.
Chỉ là Lâm Thanh Mộc vẫn luôn thích chơi nhây, cũng bởi mà phối hợp kêu to.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-41.html.]
"Nếu cha thu lực còn dạy dỗ con? Thằng nhóc thối con nhớ ăn nhớ đ.á.n.h, về con chuyện gì đáng tin cậy đừng lôi kéo theo cháu trai con."
Cẩu Đản thấy chú nhỏ đ.á.n.h, tròng mắt chuyển động, lôi kéo em trai trong nhà.
Còn dán miệng ở bên tai Xú Đản: "Em trai, lấy đồ ăn cho em."
Lâm Thanh Sơn và Lâm Thanh Thủy đ.á.n.h giá cơm nấu xong, liếc , cùng rửa tay.
Đến nỗi đứa em trai đ.á.n.h?
Khụ, dù thì em trai da dày, cũng sẽ việc gì.
Lâm Lộc chú ý tới mấy .
Ông ngửi mùi hương bay từ khe cửa , tự chủ mà hít vài cái.
Liếm l.i.ế.m miệng, cũng rửa tay.
Thật thơm quá !
Chu Mai mang theo con trai con gái về nhà, cửa viện đang đóng .
Cho rằng trong nhà đang ăn, trong lòng quýnh lên, ở ngoài cửa gõ loảng xoảng loảng xoảng.
Lâm Thanh Thủy tiếng ầm ĩ hùng hổ khí thế của vợ, vội vàng qua mở cửa viện.
"Em thể nhẹ tay một chút ? Cửa sắp em đập nát ."
Anh trừng mắt liếc Chu Mai một cái, mặt che kín hắc tuyến.
Sau đó, chẳng thèm để ý cô vợ hùng hổ của nữa.
Bế lên cô con gái đôi mắt ngập nước, nở nụ của cha hiền.
"Nữu Nữu nhớ cha ?"
Năm nay Nữu Nữu năm tuổi . Ngũ quan giống Chu Mai, trông thanh tú.
Đôi mắt to tròn, miệng nho nhỏ, đáng yêu.
mà gầy đen, bằng thì còn đáng yêu hơn nữa.
Nghe thấy cha , cô bé dùng giọng sữa : "Nhớ ạ, cũng nhớ ông bà nội, các , các chú... còn cô nhỏ nữa."
Người trong nhà, quên một ai cả.
Đầu Hổ ngẩng đầu cha bế em gái cũng nháo, lôi kéo vạt áo Lâm Thanh Thủy.
"Cha, con cũng nhớ cha."
Nhà bà ngoại cũng , nhưng mà nhóc nhớ nhà, nhớ mấy Cẩu Đản.
Lâm Thanh Thủy quét mắt liếc con trai một cái, lệ : "Ừm, cha cũng nhớ con lắm."