Cả chị dâu cả nhà cô toát thở của sách, liền do gia đình bình thường thể dạy
Cẩu Đản ôm đống củi mà nhặt chân núi trong sân.
Xú Đản xiêu xiêu vẹo vẹo chạy theo thằng bé.
"Cô nhỏ..." Cẩu Đản .
Nghĩ đến buổi tối thể ăn thị, cả nó đều vô cùng vui vẻ.
Xú Đản từ đến nay đều là cái đuôi nhỏ của trai nó, trai gọi cô nhỏ, khuôn mặt vàng vọt nhỏ gầy cũng nở một nụ tươi, ngọt ngào : "... Cô nhỏ..."
Mặc dù hình của hai đứa nhỏ gầy bé, nhưng đôi mắt chúng vô cùng trong suốt sáng ngời, giống như chứa đựng ngàn vạn vì trong dải ngân hà .
Lâm Đường tiếng gọi của hai đứa nhỏ khiến trái tim cô khỏi mềm mại, vẫy tay bảo hai đứa đến chỗ .
Cẩu Đản còn gì, Xú Đản chạy đến bên cạnh cô nhỏ của nó .
"Mấy đứa đói ?" Lâm Đường hỏi.
Xú Đản chuyện.
Chỉ là quả trứng chần mặt cô thèm chảy cả nước dãi.
"Đói -" Xú Đản dùng giọng mềm mại dễ thương còn mang mùi sữa của .
Đôi mắt hạnh to tròn của Lâm Đường cong lên, tách một miếng lòng trắng trứng đút cho thằng bé.
Xú Đản còn kịp ăn, Cẩu Đản vội vàng chạy đến.
Cậu nhóc vội vàng buông cây củi tay xuống, chạy tới giữ c.h.ặ.t em trai .
"Em trai, thể ăn!"
"Tối hôm qua hai chúng mới giải cơn thèm, bà nội , trứng gà là để cho cô nhỏ dùng để bồi bổ cơ thể."
Nói, Cẩu Đản thoáng qua cái đầu băng bó bằng vải của Lâm Đường.
Hai đứa nó còn nhỏ, thỉnh thoảng ăn một chút là , cũng thể hại cô nhỏ .
Lâm Đường cảm thấy ấm lòng vô cùng khi Cẩu Đản hiểu chuyện như : "Không cả, cô no , mà đợi thêm một lúc nữa là cũng tới giờ ăn cơm trưa."
Vết thương của cô sớm việc gì .
Mà với miếng trứng gà thì cô cũng thèm thuồng cho lắm.
Nói cô bế Xú Đản lên đặt ở đùi, đưa miếng trứng gà đến bên miệng đứa cháu trai bé nhỏ.
Thằng nhóc 4 tuổi nhưng trọng lượng vô cùng nhẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-33.html.]
Trong lòng Lâm Đường thầm thở dài, hận thể kiếm chút đồ vật sớm hơn một chút, nuôi dưỡng mấy đứa nhóc trong nhà tới béo mập hết lên.
Xú Đản thấy trai ngăn cản , tức khắc cong hai mắt.
A một tiếng, nuốt miếng trứng gà.
Lòng trắng trứng trắng nõn như bạch ngọc, lòng đỏ trứng khiến chảy nước dãi.
Ở cái niên đại vốn thiếu gia vị khiến ăn trăm món hề thấy mĩ vị.
"Ăn ngon quá !" Đôi mắt sáng ngời thanh triệt của Xú Đản trừng to lên, vẻ mặt tán thưởng.
Lâm Đường sự đáng yêu của trẻ con tim tan chảy, duỗi tay xoa đầu bé, chuyển ánh mắt về phía Cẩu Đản.
"Cẩu Đản, mau tới đây, con cũng ăn một miếng ."
Cẩu Đản nuốt một ngụm nước bọt, nhấc chân lên chạy ngay bên ngoài, còn chạy : "Con ăn , cô nhỏ mau ăn ."
Quả trứng gà nhỏ như , nếu nhóc ăn nhiều một miếng thì cô nhỏ sẽ ăn ít một miếng.
Mắt thấy thể nhỏ gầy biến mất ở cửa, Lâm Đường thở dài, càng thích nhóc thêm vài phần.
Những đứa bé ngoan hiểu chuyện thế luôn lòng lớn mềm hơn vài phần.
"Anh trai con ăn thì chúng ăn." Lâm Đường .
Xú Đản theo, uốn éo cơ thể nhỏ bé đòi xuống đất.
Lưu luyến mà liếc mắt quả trứng gà nhỏ bé thơm ngào ngạt trong tay cô nhỏ.
Quay đầu cũng chạy phía ngoài cửa.
Lâm Đường nhóc thất tha thất thểu chạy về hướng Cẩu Đản biến mất, trong lòng phức tạp khôn kể.
Hầy!
Muốn trong huyện!
Muốn kiếm tiền!
Muốn mua thịt, mua đường, mua đủ thứ đồ...
mà cô cần nghĩ cũng , trong thời gian ngắn cô sợ là rời khỏi cửa nhà , càng đừng tới trong huyện.
Lâm Đường ăn cơm sáng, về phòng lấy thứ đồ mà tối hôm qua cha đưa tới đây.
Cha cô đây là món lễ đoạn tuyệt ân nghĩa do nhà họ Lưu đưa tới.
TBC
Một chút vải dệt còn chẳng may nổi quần áo cho trẻ con, còn mấy miếng bánh đậu xanh nữa.