Thật sự thèm ăn, mà là lúc thể thật sự quá thiếu dinh dưỡng . Ăn cơm canh suông và trái cây dại cũng , nhưng mấu chốt là ăn cũng ăn đủ no . Mỗi đêm đều thể đói đến mức bừng tỉnh vài .
Dưới loại cảnh thì gì ai là thèm thịt cơ chứ?
Lâm Thanh Sơn và Lâm Thanh Thủy thấy giọng của em ba thì tay cũng thèm rửa nữa mà vội vàng chạy bếp.
Trời đất ơi, thật sự là thịt kìa!!!
Hai em lập tức thành một hàng cùng với Lâm Thanh Mộc, trong mắt lộ sự thèm thuồng nhỏ dãi, nước miếng chảy bốn phía.
Đôi mắt của cả ba đều hai chữ: Thèm quá!
TBC
Cha Lâm cũng chậm rì rì tới nhà bếp, hỏi một câu cắt đứt tiếng mắng mà Lý sắp thốt .
"Con gà mái già nhà là đang ở sân ? Thịt lấy ?"
Tuy cha Lâm cũng lâu ăn ngon nhưng vẫn giữ thể diện của cha nên ông cố gắng nhẫn nại sự thèm ăn .
Ba em nhà họ Lâm cố nén thèm mà dời tầm mắt , từng ánh mắt khát vọng chằm chằm .
Trên mặt Lý lộ vẻ đắc ý nâng cằm lên thật cao, trả lời bằng giọng điệu kiêu ngạo: "Là do Đường Đường nhặt đấy."
Nói xong, bà chậm rì rì chờ phản ứng của .
Trên mặt Lâm Lộc toát vẻ tự hào, nở nụ hiền hậu,"Con gái chính là một đứa nhỏ may mắn."
"Không hổ là Đường Đường, vận may đúng là quá tuyệt!" Đây là lời của Lâm Thanh Mộc.
"... Hết nhặt trứng gà nhặt gà rừng, vận may của Đường Đường đỉnh quá mất!" Lâm Thanh Sơn cũng phụ hoạ theo.
"Em gái nhặt gà rừng ở nơi nào ạ?" Lâm Thanh Thủy mang vẻ mặt tò mò hỏi.
Mẹ Lý còn lên tiếng thì Cẩu Đản đến đây.
Cậu nhóc cầm một chén nước sạch lên và uống một cạn sạch.
Học bộ dáng lau mặt của lớn, tự tin mà : "Là cô nhỏ nhặt chân núi ạ."
Nghe Cẩu Đản , ba em nhà họ Lâm đều trợn tròn mắt.
Em gái thật là quá may mắn!
Trên núi trống trơn, tại lúc còn thể tìm con gà rừng ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-24.html.]
Khi Lâm Đường tiếng bên ngoài, cô từ trong phòng ngoài.
Nhìn đến vẻ mặt vui vẻ của trong nhà, trong lòng cô cũng vui lây, khuôn mặt cô cũng bất giác nở một nụ .
"Cha, cả, hai, ba, về , hãy rửa tay !"
Vừa , cô bưng một chậu nước tới đây.
Ngay khi Lâm Thanh Mộc thấy cô bưng chậu rửa mặt, lông mày khẽ nhíu , chút vui : "Loại chuyện cần em , để tự chúng rửa qua là ."
Tuy rằng như , nhưng khóe miệng của gần như sắp chạm mang tai .
Mẹ Lý cũng cảm thấy con trai thứ ba sai điều gì.
Bà tán thưởng liếc mắt đứa con thứ ba, và hài lòng đối với việc trai nuông chiều em gái.
Thời buổi , sinh là con gái khổ, vô ưu vô lự cũng chỉ mấy năm mà thôi.
Con gái của bà ở nhà , bà nuông chiều như thế nào cũng .
Lâm Đường thấy ba xem như b.úp bê gốm sứ, khuôn mặt cô đen : "Anh ba, quên mất em chính là bắt gà rừng ?"
Cô lợi hại đấy.
Một chậu nước mà thôi, một thùng nước cô cũng thể bê chứ đùa!
Trong lòng Lâm Thanh Mộc khỏi nghĩ rằng, với hình nhỏ bé của cô em gái thật sự thể bắt con gà rừng xảo quyệt .
Anh chỉ cảm thấy là em gái gặp may.
Mèo mù gặp con chuột c.h.ế.t và bắt nó.
luôn luôn là ngốc nghếch chiều chuộng em gái, vì thế với vẻ mặt nghiêm túc: " đúng đúng, em gái của lợi hại nhất."
Lâm Đường ngạo nghễ nâng cái cằm nhỏ lên.
Cho dù cô đang mặc một bộ áo quần xám xịt, áo quần đầy những lỗ vá, nhưng cô giống như một đứa trẻ ở nông thôn.
Lâm Thanh Mộc trong lòng mềm mại, tính duỗi tay xoa đầu cô giống như lúc nhỏ.
khi xuống ngón tay đầy bùn đen, hổ rụt ngón tay và mỉm .