Cẩu Đản thấy bà nội trưng vẻ mặt tin thì khuôn mặt nhỏ quýnh lên, trực tiếp dùng hành động để chứng minh.
"... Bà tin thì cháu cho bà xem."
Dứt lời, nhóc lôi kéo Lý Tú Lệ nhà bếp. Cậu đặt cái sọt lớn mặt đất nhặt từng cành củi khô bên , bên trong cái sọt là một con gà rừng to mọng với bộ lông sặc sỡ.
"Bà nội, bà xem, cháu dối mà!"
Nhà bếp thời đại đều tùy tiện xây dựng, cơ bản chỉ thể che đậy mưa gió chứ vẻ ngoài gì đáng chú ý cả.
Ở nông thôn thì thứ đáng giá tiền nhất chính là củi, nhà bếp của nhà họ Lâm tính là nhỏ, cửa bếp Lâm Lộc từ gỗ. Bên trong là một cái bếp phủ đầy bụi, phía đặt một cái nồi sắt vài lỗ thủng, bên cạnh bếp là một cái chạn bát bằng gỗ. Trên tường một cái tủ đựng đồ khoan cao cách mặt đất một mét, bên để vại sành, thìa gỗ, gái hồ lô và vài đồ linh tinh khác.
Nghe thấy cháu trai lớn , phản ứng đầu tiên của Lý Tú Lệ chính là nhanh ch.óng chạy đóng cửa nhà bếp .
Khuôn mặt tang thương nở nụ tươi rói,"Ai da, bé ngoan của bà, thật sự là gà rừng ! Con gà cháu lấy từ về đấy?"
Trải qua mấy năm nạn đói, những con thú hoang ở núi Tiểu Thanh càng ngày càng ít dần . Ít nhất là gần hai năm bà từng thấy con gà rừng nào to mọng như cả.
Trên gương mặt đen gầy của Cẩu Đản lộ sự đắc ý, đầu nhỏ ngẩng lên thật cao.
"Cô nhỏ của cháu nhặt đấy ạ!"
TBC
Cậu nhóc cảm thấy cô nhỏ của cực kỳ lợi hại.
Trên mặt Lý xuất hiện biểu tình hiểu rõ,"Là Đường Đường , con gái đúng là lợi hại mà!" Lúc câu thì bà về phía Lâm Đường với vẻ mặt kiêu ngạo mà cảm thấy ngoài ý chút nào.
Trong cảm nhận của bà thì sự tồn tại của Đường Đường giống như một bảo bối may mắn . Đừng chỉ là một con gà rừng, cho dù Đường Đường nhặt một con lợn rừng thì bà cũng thấy kinh ngạc chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-22.html.]
Lúc mặt bà là sự kiêu ngạo và vui sướng, để ý lúc Cẩu Đản thịt thì bé trưng bộ dáng đề phòng xung quanh.
"Đường Đường , con nhặt ở nơi nào thế? Con lên núi chứ? Trên núi dã thú đấy." Mẹ Lý lo lắng hỏi. Bà vì mấy miếng thịt mà hại con gái gặp nguy hiểm.
Lâm Đường thấy ánh mắt lo lắng đầy quan tâm của Lý thì trong lòng vô cùng mềm mại, tiến lên ôm lấy cánh tay bà.
Mềm mại trả lời: "Không ạ, con lời mà, chỉ tìm kiếm ở chân núi thôi."
Còn về việc sâu núi thì cô dám đề cập tới, sợ sẽ hạn chế ngoài.
Cẩu Đản nâng khuôn mặt nhỏ, đôi mắt trông mong đầy khát vọng về phía Lý Tú Lệ.
"Bà nội ơi, buổi tối chúng thể ăn thịt ạ?"
Cậu nhóc sắp ăn thịt !
Mẹ của rằng ruộng thật sự vất vả. Ông nội, bà nội, cha và cả hai chú nhỏ đều việc mệt mỏi, cần ăn ít đồ ngon để bồi bổ mới .
Cậu cả nhà ăn thịt cùng .
Lý Tú Lệ cháu trai lớn đang nghĩ cái gì, bà nghĩ nghĩ một lúc :
"Cô nhỏ của cháu dặn bà là tối nay xào một mâm trứng gà cho cả nhà ăn , nếu ăn thịt thì sẽ xào trứng gà nữa. Còn nếu là tối nay mà ăn trứng gà thì chúng sẽ giữ thịt để ngày mai ăn, hôm nay cháu còn ăn thịt nữa ?"
Hiện tại các hộ gia đình đều khó khăn túng thiếu, nhiều khi ngay cả bã đậu cũng mà ăn. Vậy cho nên nếu đồ ngon thì đều hận thể để dành mà ăn tận một năm, nhất định thể ăn hết sạch luôn .