Làn da của Vương Chiêu Đệ thực sự đen, ăn hai cái tát của Lâm Đường mà mặt còn chẳng thấy vệt đỏ.
Vương Chiêu Đệ đ.á.n.h đến ngốc, khi hồn , cô tuôn từng tiếng mắng giận dữ.
"Lâm Đường, cái đồ đê tiện , mày dám đ.á.n.h tao! Mày tin là tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày luôn !"
Trong giọng của cô đều là lửa giận, ch.ói tai đến mức khiến chim ch.óc đang ngủ quanh đó cũng bay .
Lâm Đường tạm thời rảnh để tâm đến cô .
Bởi vì cô đói đến mức cả mệt rã rời . Đầu Lâm Đường truyền đến một cơn đau nhức nhối, những ký ức hơn hai mươi năm qua chạm cô cũng dám chạm bỗng nhiên điên cuồng tràn trong đầu.
Ký ức của cả hai thế giới lẫn lộn , thực sự hỗn loạn...
Đầu đau đến nứt , thể cô cũng lảo đảo một chút.
Vương Chiêu Đệ thấy đến một ánh mắt mà Lâm Đường cũng thèm , cô cảm thấy đang xem thường.
Tức giận đến mức bộ n.g.ự.c bằng phẳng như đường nhựa phập phồng lúc lên lúc xuống.
Dưới cơn tức giận, cô nhặt một cục đá lên, nhân lúc Lâm Đường kịp thấy thì lập tức hung hăng ném thẳng ót của cô.
Cục đá vô cùng sắc nhọn, ném xong thì đầu của Lâm Đường lập tức gì đó dính dính chảy xuống.
Cả mái tóc đều nhiễm màu đỏ, cũng theo đó mà ngã xuống.
Lúc Vương Chiêu Đệ phục hồi tinh thần thì lập tức cảm thấy luống cuống.
Cô , cô g.i.ế.c ư?!
Cô vô cùng hoảng loạn, ngay cả cơn đau eo cũng quên mất mà vội vàng xuống chân núi chạy về nhà.
-
Lúc Lâm Đường tỉnh một nữa thì là buổi chiều.
Cô đang ở một gian phòng bằng bùn lớn, nóc nhà là mấy cái cọc gỗ, tường đất còn một ít tro bụ rơi xuống.
Trống !
Là loại nhà ở mà ngay cả chuột cũng thèm .
Lâm Đường vội vàng dậy, căn phòng quen thuộc xa lạ mà nước mắt chầm chậm chảy xuống.
Hơn hai mươi năm, cô thật sự trở !!
Cô vẫn luôn nhớ rõ là Lâm Đường, con gái của nhà họ Lâm ở đại đội Song Sơn, Vương Chiêu Đệ từng bắt nạt từ nhỏ đến lớn lỡ tay ném đá vỡ đầu nên qua đời, đó cô xuyên đến thế kỷ hai mươi ba trở thành một cô nhi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-2.html.]
Đó là một thế giới cực kỳ xa lạ mà cô sống cô đơn một , đến một cũng .
May mắn là đầu óc cô cũng khá , dựa sự giúp đỡ của những bụng mà thi đỗ một ngôi trường danh giá, thuận lợi trong viện nghiên cứu y d.ư.ợ.c.
TBC
Ký ức cuối cùng của cô ở thế kỷ hai mươi ba là phòng thí nghiệm y d.ư.ợ.c nổ tung.
Lâm Đường dành một chút thời gian để sửa sang ký ức, hiện giờ hình như là lúc mới qua khỏi nạn đói.
Tất cả đang ăn đủ no mặc đủ ấm, cái gì cũng đều dùng phiếu...
là thời điểm đang cực kỳ thiếu thốn vật tư.
Lâm Đường mới sắp xếp ký ức của xong.
Thì bỗng nhiên trong đầu vang lên một tiếng,"Tinh..."
Âm thanh máy móc cứng nhắc đột ngột xuất hiện khiến cô ngây ngẩn cả .
Ảo giác ?
"Hệ thống trói buộc thành công!" Dường như hệ thống cô đang hoài nghi nhân sinh nên lên tiếng một nữa.
"Hệ thống?" Lâm Đường chớp chớp mắt hỏi.
Là một nhân tài ưu tú ở thế kỷ hai mươi ba, gì chuyện gì mà cô từng gặp qua cơ chứ?
Cô cũng xuyên tận hai , thêm một cái hệ thống cũng quá kỳ quái.
lúc bụng cô vang lên tiếng kêu to, thật sự là đói chịu nổi nữa . Lâm Đường mở miệng hỏi,"Hệ thống, mày thức ăn ?"
Cô che cái bụng sắp đói c.h.ế.t của .
"Tích phân của hệ thống đủ, thể đổi đồ vật nào cả." Giọng trả lời.
Lâm Đường nhăn mũi , hỏi,"Thế còn đồ ăn thì ?"
Hệ thống nhà là đều năng ích lắm ?
Hệ thống dường như nhận thấy đang ghét bỏ nên vội vàng : "Chúc mừng ký chủ nhận quà tặng dành cho mới, cô thưởng ngay bây giờ luôn ?"
Còn rút thăm trúng thưởng ?
Hai mắt của Lâm Đường sáng lên.
Đương nhiên là rút , nhất định rút. Nếu đồ ăn nữa thì quá luôn.