Lần đầu tiên con rể yêu cầu thể hiện, Lý Tú Lệ khẳng định sẽ gạt nhiệt tình của Cố Doanh Chu.
"Vậy , phiền đồng chí Kinh nhé."
Vẻ mặt Kinh Vĩ vô cùng trịnh trọng về phía vợ của lão đại của .
Theo phản xạ thẳng .
Giọng vô cùng vang dội mạnh mẽ : "Dì cần khách sáo ạ!"
Lâm Thanh Sơn lo lắng ông bà ngoại xác định phương hướng vì cũng theo lên xe.
Sau khi hai vợ chồng già nhà họ Lý rời khỏi, những ở xa khác cũng lượt dậy về.
Ví dụ như là gia đình Lâm An Am, cha con Khổng Phương Nhậm, Phương Tiểu Vân và Tần Tố Khanh, ...
Những ở xa nên cũng , dân trong thôn ở vẫn vô cùng náo nhiệt.
Trong sân nhà họ Lâm.
Có một đứa bé hiểu gì chạy đến ôm lấy chân Lâm Đường, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đen vàng cô.
"Chị Đường, ngày nào chị cũng thể đính hôn ?"
Chị Đường đính hôn thì sẽ thịt và kẹo để ăn, cô bé ngày nào chị Đường cũng thể đính hôn.
Lâm Đường: "..." Cô gái nhỏ đáng yêu nhà em bao nhiêu ghét bỏ cô gái lớn đáng yêu như chị .
Ly hôn một sẽ chỉ trỏ đám tiếu, thế mà em còn chị thêm vài ?
Quá độc ác!
Khuôn mặt tuấn tú của Cố Doanh Chu cứng đờ .
Ngày nào cũng đính hôn? Thế mà cũng nghĩ .
Cả ngày hôm nay Hạ Vân Tụ luôn chằm chằm , cố gắng chụp bức ảnh xí nhất của Cố Doanh Chu.
Ai ngờ dáng vẻ trong suốt quá trình đều nhàn nhạt, thỉnh thoảng nở nụ , ngoại hình thì khỏi bàn, cần nghĩ cũng ảnh chụp sẽ đến mức nào.
Lúc thấy vẻ mặt khó tả của Cố Doanh Chu, điên cuồng bấm nút chụp.
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1351.html.]
Đây cũng là cuộn phim của , vì hề cảm thấy đau lòng gì cả.
Nghe thấy âm thanh điên cuồng nhấn nút chụp ảnh ở trong góc, ánh mắt của Cố Doanh Chu bình tĩnh liếc về phía đó, khóe miệng cong lên.
Rõ ràng là khuôn mặt dịu dàng như ngọc nhưng mà Hạ Vân Tụ cảm thấy lạnh sống lưng.
Ừm, đang đúng nhiệm vụ của , cảm thấy c.ắ.n rứt chứ.
Sau khi phản ứng , nháy mắt tìm sự tự tin.
Cố Doanh Chu lấy một cái kẹo đưa cho đứa bé đang ôm lấy chân của Đường Đường : "Mỗi chỉ thể đính hôn một thôi, thể ngày nào cũng đính , em hiểu ?"
Đứa trẻ cưỡng sự cám dỗ của những viên kẹo xinh xắn, cũng cần hiểu , chỉ gật đầu : "Vâng ạ."
Trả lời xong thì chạy đến chỗ của cha nó.
Đó là một đôi vợ chồng nông dân bình thường, chân chất.
Thấy con gái cho một viên kẹo đắt tiền thì vẻ mặt chút hổ.
"Đứa nhỏ thèm ăn, để cho hai tốn kém ." Người phụ nữ .
Lâm Đường lắc đầu đùa : "Tốn kém gì chứ, chỉ cần đứa nhỏ chúc em ngày nào cũng đính hôn là ."
Cô xong những lời thì đang ở đây đều phá lên.
" , chúc ngày nào cũng đính hôn, lời chúc ai dám nhận chứ." Có lớn tiếng .
"Lời trẻ con lung tung, lời trẻ con lung tung thôi."
"Đường Đường sẽ cùng yêu của sống bên cả đời, mãi mãi chia xa, vui vẻ hạnh phúc cả đời."
Một trong thôn kinh ngạc : "Nói lắm, tài giỏi trong đại đội chúng càng ngày càng nhiều, mấy câu thành ngữ là văn hóa, thể dễ hơn câu sớm ngày sinh con nhiều!"
Sớm sinh quý t.ử...
Lâm Đường và Cố Doanh Chu liếc , vẻ mặt cả hai đều chút bất đắc dĩ.
lúc , trong thôn đột nhiên truyền đến một tiếng gào ch.ói tai.
"... Đại đội bụng xa! Những trong đại đội Song Sơn đều là những con quỷ ăn thịt , đứa con gái của đến nông thôn để xây dựng, cống hiến cho quốc gia, nhưng hiểu còn nữa, ông trời mắt, công bằng của con tìm ai để đòi đây, ông trời ơi..."