Cố Doanh Chu chút tò mò về cách , thuận miệng hỏi: "Ai sẽ tặng đồ ăn cho em?"
"Là Đường Giai Thụy chứ ai." Lâm Đường giang tay, : "Em cũng tại sẽ tặng đồ ăn."
Cô nhưng Cố Doanh Chu đại khái thể đoán .
Nhìn vẻ mặt khó hiểu của cô gái nhỏ, trong lòng thở dài một chút. ... Cảm ơn bố cho cái khuôn mắt khá ưa , cần vất vả toan tính, suy nghĩ cũng thể kéo cô gái nhỏ lòng.
Sau khi ăn hết miếng bánh, Cố Doanh Chu chạm nữa.
Đây là quà sinh nhật Đường Giai Thụy tặng cho Đường Đường, để nó cho cô gái nhỏ.
Lâm Đường chút khó hiểu,"Sao ăn?"
Cố Doanh Chu chợt cảm thấy chút đau lòng cho Đường Giai Thụy, nhưng mặt lộ một nụ nhàn nhạt: "Anh ăn."
Con rộng lượng, nhưng sử dụng lượng cũng là dựa ... Đường Đường hồn nhiên ý đồ của Đường Giai Thụy.
Suy cho cùng, cũng chỉ là một đàn ông bình thường mà thôi.
Anh cũng sẽ ghen, chỉ là sự ghen tuông mới giấu kỹ hơn khác mà thôi!
Lâm Đường phát hiện suy nghĩ của yêu , rót thêm sữa cho , : "Vậy uống sữa nhé."
Trong mắt Cố Doanh Chu lập tức tràn đầy sự vui mừng, trực tiếp nhận lấy.
-
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt trôi qua ba ngày.
Hôm nay, nhà họ Lâm một sự kiện vô cùng đặc biệt.
Lâm Thanh Sơn nhận Huân chương danh dự!
Tin tức , nhà họ Lâm giống như một giọt nước rơi chảo dầu sôi.
"Huân chương danh dự? Con?" Vẻ mặt Lâm Lộc nghi ngờ hỏi: "Con chắc chứ?"
Thằng cả mới việc ở xã bao lâu, mà giờ thể nhận huân chương?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1343.html.]
Những khác trong nhà họ Lâm cũng chằm chằm về phía Lâm Thanh Sơn.
Lâm Thanh Sơn ánh mắt nghi ngờ của cha , trong lòng chút khó chịu.
"Thật sự!" Anh bất đắc dĩ, giải thích : "Chuyện thông báo , khi xác nhận xong con mới dám cho ."
Anh thực sự cũng kém cỏi đến mức đó chứ?
Lý Tú Lệ vỗ đầu Lâm Thanh Sơn một cái, nhưng do vóc dáng của bà thấp hơn nên chạm đến chỉ thể vỗ nhẹ tay của .
"Đây là một việc ! Thằng cả, lắm, trong công xã nhiều như , trao huân chương danh dự cho con?"
Ánh mắt của bà toát lên sự nghi ngờ.
Lâm Thanh Sơn: Mẹ, nếu đừng con với ánh mắt chê bai như thì câu khen ngợi đó sẽ tính thuyết phục hơn.
Nghĩ đến lý do bản nhận huân chương danh dự, ánh mắt Lâm Thanh Sơn tràn đầy sự ơn về phía Lâm Đường.
"... Con thể nhận giải thưởng đều là công lao của Đường Đường."
Trên đầu Lâm Đường tràn đầy dấu hỏi chấm.
"... Chuyện thì liên quan gì đến em chứ?"
Cô còn từng nhận huân chương danh dự .
Đây chính là huân chương danh dự đấy! Tác dụng lớn.
Sau , khi đơn vị chia phòng ở, thăng chức là một quyền lợi khác.
Bây giờ tạm thời nhắc đến những quyền lợi khác, điểm mấu chốt chính là danh tiếng.
Trong một môi trường đều cố gắng phấn đấu để trở thành những bình chọn tiên tiến nhất, thì chúng thể tưởng tượng đến chỗ của một nhận sự khen thưởng của tổ chức.
Lâm Thanh Sơn tìm một quyển sách nuôi dưỡng lợn, : "Chính là nó, chính là nhờ quyển sách nuôi lợn để chỗ vững chắc trong công xã, nếu quyển sách , thì huân chương danh dự cũng sẽ đến lượt , cho nên đó là lý do tại cảm ơn với em."
Anh học hết trung học cơ sở, nhưng mà nghiệp, lúc mới ở công xã, tất nhiên là hoà hợp với tập thể .
TBC
Không bắt nạt, chỉ là một coi thường thôi.