Trong lòng Lý Tú Lệ cô cùng vui vẻ khi thấy Cố Doanh Chu yêu chiều con gái nhà như .
"Cháu uống gì ? Dì thấy sáng nay Đường Đường pha hoa nhài, trông cũng khá ngon, cháu uống thử ?"
Bà cũng Đường Đường từng rằng Doanh Chu thích ăn đồ ngọt, vì mới đưa ý kiến như , nếu trực tiếp nhà pha .
Cố Doanh Chu cũng tò mò, gật đầu : "Được ạ, phiền dì Lý ạ."
Trà hoa nhài , thật là mới lạ.
chuẩn Đường Đường.
"Chuyện thì gì mà phiền mới phiền, cháu đợi một chút." Nói xong, Lý Tú Lệ xoay trong bếp.
Sau khi Lâm Đường đạp xe một vòng xong thì dắt xe về.
Cố Doanh Chu lên giúp cô dắt xe nhà, đôi mắt sáng ngời của cô gái nhỏ, : "Vui vẻ như ?"
Khóe miệng Lâm Đường nở nụ rạng rỡ, gật đầu : ", đúng , em cũng thuận tiện hơn, quà sinh nhật năm nay tặng cho em là món quà sinh nhất nhất, em thích."
Thích hơn cả vòng tay vàng.
Không cần hỏi thì cô cũng đây là món quà do chính yêu của tự tay .
Toàn tâm ý, cô vô cùng vô cùng thích.
Cố Doanh Chu khẽ, dịu dàng : "Chỉ cần em thích là ."... Xứng đáng với công sức khắp nơi tìm kiếm tài liệu để nó.
Lý Tú Lệ bưng cốc khỏi bếp, thấy đôi tình nhân vô cùng xứng đôi lứa đang chuyện mật với , lập tức để cái cốc xuống xoay bếp, để gian cho hai .
Cố Doanh Chu từ nhà máy về nhà thì lập tức mang theo xe đạp đến nhà họ Lâm, miệng đúng là chút khát.
Anh cầm chiếc cốc lên thổi một chút, đó nhấp một ngụm mới thả lỏng .
Nói thật thì cốc ngọt, nhưng là thích ăn ngọt nên cũng cảm thấy ngọt lắm.
Lâm Đường đôi môi mỏng ẩm ướt của đàn ông, lập tức cụp mắt xuống, cả cô càng thêm một nét mềm mại.
"Chu Chu, hôm nay tâm trạng ?" Cô tò mò hỏi.
Nếu như cô nhớ nhầm thì hôm nay nhận quà là cô nhỉ, yêu của cô vẻ vui hơn cô nhỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1322.html.]
Đây là... chuyện gì vui ?
Cố Doanh Chu nghiêng đầu về phía cô gái nhỏ, vươn tay nắm lấy tay của cô, giọng trầm thấp trả lời.
"Ừm."
Nghĩ đến những thứ sớm chuẩn cho lễ đính hôn, trong mắt hiện lên một ý dịu dàng.
Lâm Đường thấy nụ môi của đàn ông, liền đang nghĩ cái gì.
Cúi về phía , cô cong môi hỏi: "Anh đang nghĩ đến chuyện đính hôn?"
Cố Doanh Chu duỗi ngón trỏ , gõ nhẹ lên trán của cô, thẳng thắn gật đầu.
" ."
Lâm Đường dùng giọng điệu trêu chọc : "Anh vội vàng như ?"
Lần đầu tiên gặp mặt, khí lạnh bao trùm cả , giống như một con thú hoang cả tràn đầy khí thế vương giả chui khỏi l.ồ.ng, chỉ cần một ánh mắt của thể khiến cho cảm thấy run sợ.
mà bây giờ, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng yêu thương, thậm chí còn chút vội vàng kết hôn sớm.
Thật sự là... Giống như hai con khác .
Cố Doanh Chu bỏ tay xuống, trả lời mà hỏi: "Em cảm thấy lo lắng ?"
Ánh mắt bình tĩnh.
Lâm Đường lập tức ngay ngắn, tránh xa tay của , chống khuỷu tay lên bàn, cằm đặt lên khuỷu tay.
Lắc đầu, : "Em thấy lo lắng gì cả."
Đôi mắt của cô về nơi xa, : "Sau như thế nào ai . Trong thời gian khi đính hôn , em cảm thấy bản nên trân trọng nó hơn."
TBC
Cô kết hôn bao giờ.
Gia đình cô từ ông bà cho đến và chị dâu, đều phác họa lên trong thế giới trống rỗng của cô về một quan niệm hôn nhân truyền thống —— Nếu chọn một thì cùng đó sống bên đến cuối đời.
Cho nên, mấy ngày tiếp theo chính là những ngày 'độc ' cuối cùng trong cuộc đời của cô.