Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1316

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:03:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỗ là ở trong núi thì Mộc Sinh sớm nhận , nhưng khai thác quặng?

"Mấy đang khai thác khoáng sản trái phép ?" Anh cau mày.

Ân Thành Hổ ngờ rằng sẽ thẳng như , chút sửng sốt.

Trên khuôn mặt tràn đầy ý : "Khai thác khoáng sản trái phép? Những lời cũng thật là thú vị."

Còn ai dám như mặt của ông .

Mặc dù đang nhưng trong ánh mắt tràn đầy sự lạnh lẽo.

Mộc Sinh cảm thấy bản cũng lo lắng nữa, vì cũng thấy sợ hãi.

Vẻ mặt bình tĩnh thẳng ánh mắt của Ân Thành Hổ, nhất thời khí trong phòng trở nên vô cùng căng thẳng.

Cũng trôi qua bao lâu.

TBC

Lâu đến mức bụng của ai đột nhiên réo lên.

Ục ục ——

Trong mắt của Ân Thành Hổ hiện lên ý , thu hồi ánh mắt, đó về phía Đại Phi : "Đi chuẩn chút thức ăn."

Đại Phi cũng dám lời nào, trừng mắt về phía Mộc Sinh, đó vội vàng khỏi phòng lấy đồ ăn.

Mộc Sinh cũng phát hiện đàn ông mặt một loại 'khoan dung' kì lạ đối với , đoán Ân Thành Hổ gì, vì chỉ thể chờ xem chuyện gì sẽ xảy .

-

Ngày tám tháng mười hai là ngày sinh nhật của Lâm Đường.

Hôm nay là thứ bảy, nhưng mà thời đại hai ngày nghỉ cuối tuần.

Tất cả công nhân một tuần cũng chỉ nghỉ một ngày, chính là chủ nhật.

May mà công việc nghiên cứu máy sợi tay của Lâm Đường kết thúc, và Dương Lão cũng lên đường đến tỉnh, vì phê chuẩn cho cô nghỉ phép.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1316.html.]

hôm nay tiểu thọ tinh là lớn nhất.

Lâm Đường ngủ đến tự nhiên tỉnh .

Nghĩ rằng ngày hôm nay chút khác hôm, vì mặc bộ quần áo mới.

Một chiếc áo len mỏng màu vàng tươi, phía mặc một cái quần đen bình thường, chân đôi giày da nhỏ.

Áo len cùng quần tây là kiểu dáng đơn giản, nhưng nhờ tay nghề khéo léo của Ninh Hân Nhu, trang trí thêm một chi tiết khó để ý đến đó.

Lâm Đường mặc chúng , càng khiến cô trở nên xinh động lòng hơn.

Toàn bộ cô như bao phủ bởi ánh sáng ch.ói lọi, rực rỡ, cách nào thể miêu tả .

"Cô nhỏ, hôm nay cô thật xinh !" Lâm Phỉ thấy Lâm Đường từ trong phòng thì đôi mắt sáng lên, vội vàng chạy đến ôm lấy đùi cô.

Lâm Đường cúi xuống con bé, hừ : "Đứa nhỏ đúng là cách chuyện mà, cô nhỏ của con lúc nào?"

Lâm Phỉ chút sững sờ, đó lập tức đổi lời .

"Đều , cô nhỏ là nhất đời."

Giọng điệu mềm mại, vô cùng êm tai, khiến cho khỏi dịu dàng.

Lâm Đường cũng chỉ trêu chọc cô cháu gái nhỏ của một chút, thấy con bé thông minh như thì vui vẻ.

Cúi bế tiểu Phỉ Nhi lên, hôn lên khuôn mặt đáng yêu trắng nõn của con bé một cái.

"Đáng yêu quá."

Lâm Phỉ che mặt, vệt ửng hồng lan từ mang tai đến cả khuôn mặt.

Trong miệng còn lẩm bẩm: "Ôi chao, con thấy ngại quá."

Nói thì như , nhưng mặt con bé tràn đầy vui vẻ, đến lộ hết cả hàm răng trắng .

 

Loading...