"Còn về phần em thấy sử dụng? Em hiểu nhầm , mỗi khi ở nhà đều lấy nó dùng."
Véo nhẹ ch.óp mũi của Lâm Đường, giọng điệu của Cố Doanh Chu nhẹ nhàng : "Em niềm tin yêu của như , thể nghĩ như ..."
Lâm Đường cầm lấy tay , nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay, khóe miệng nở nụ tươi như ăn mật.
"Còn từng thấy lấy dùng nào ?" Cô giải thích.
Cố Doanh Chu khẽ : "Không thấy lấy dùng thì cũng một khả năng khác, đó là do sợ nó hỏng, vì mới nỡ lấy ."
Nghe cũng lý.
Lâm Đường nghiêm mặt chiếc đồng hồ cổ tay , định bản cũng cất thì từ chối.
"Tác dụng của đồng hồ chính là dùng để xem thời gian, nếu em đem nó để ở nhà một thời gian thì nó sẽ trở thành một cục sắt han rỉ, em vẫn nên đeo ." Cố Doanh Chu nghiêm túc .
Lâm Đường suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng, vì đeo lên.
Vẻ mặt hiểu gật đầu, Cố Doanh Chu thấy dáng vẻ của cô thì nụ khuôn mặt càng thêm dịu dàng cưng chiều.
Cô gái nhỏ thật tinh nghịch!
Lâm Thanh Sơn nhẹ nhàng bước đến, em gái nắm tay của Doanh Chu một lúc lâu cũng chịu buông .
Trên trán lập tức toát một vạch đen.
"Đường Đường, thôi, còn đang ở đây đấy."
Vừa , chằm chằm bàn tay của cô, ánh mắt như đang : Bỏ tay! Bỏ tay ! Nhanh bỏ tay !
Bàn tay của Lâm Đường giống như điện giật lập tức rụt tay .
"Khụ, em nhất thời quên."
Đây là lời thật, cô cũng ham mê sắc như , ừm, ngoài lúc uống say .
Lâm Thanh Sơn cô thì tỏ vẻ khó tin.
Mẹ vô tình Đường Đường lúc ôm c.ắ.n Cố Doanh Chu, chút rụt rè gì cả.
Hôm nay coi như tận mắt chứng kiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1313.html.]
Bây giờ còn đính hôn đấy, thể ngăn cản em gái luôn lợi dụng chiếm tiện nghi của Doanh Chu .
Nhỡ dọa sợ chạy mất thì ?!
"Được , muộn , chúng nên về nhà thôi."
Lâm Đường chút hổ giật giật khóe miệng khi bắt gặp ánh mắt hề tin tưởng của cả.
Không tin thì thôi.
"Về thôi!" Cô trả lời.
Cô vẫy tay chào Cố Doanh Chu, đó hai em đèo về nhà.
Ở cổng, Cố Doanh Chu theo bóng dáng của họ xa, nhớ vẻ mặt căm phẫn, vô cùng oan uổng gì của cô gái nhỏ, trong mắt của tràn đầy ý .
Đường Đường chịu uất ức, nên nghĩ cách nào để dỗ dành cô...
Vừa định xoay nhà thì thấy Kinh Vỹ hớt hải, vội vàng chạy đến.
"Lão đại, nhà máy xảy chuyện !"
Vẻ mặt của Cố Doanh Chu nghiêm túc, nhanh ch.óng khóa cửa , theo Kinh Vỹ chạy về phía nhà máy.
Vừa hỏi: "Đã xảy chuyện gì?"
Chỉ đến khi ánh đèn đường vàng mờ nhạt, mới rõ dáng vẻ của Kinh Vỹ.
Chỉ thấy khuôn mặt của đen sì, như thể là chui qua đáy nồi .
Quần áo thủng nhiều chỗ, dấu vết lửa đốt.
Cánh tay trái còn băng bằng vải trắng, m.á.u đều thấm qua đó, bước chân đường cũng chút phù phiếm.
Cố Doanh Chu đỡ lấy Kinh Vỹ, đôi mắt sắc bén nhíu , giọng quan tâm hỏi: "Vết thương của như thế nào?"
TBC
Kinh Vỹ lắc đầu : " việc gì, đừng để ý đến , chuyện trong nhà máy quan trọng hơn."
Vết thương nhỏ của thì tính gì chứ, chuyện đại sự trong nhà máy mới là quan trọng nhất.
Giọng của Cố Doanh Chu trầm thấp : "Vết thương của cũng quan trọng. Chờ một phút."