"Ông trời sẽ mù , chúng thể giúp gì cho nó thì ít nhất cũng nên chăm sóc cho bản ."
"Nếu hai các ông mà ngã xuống như thì khi A Sinh về sẽ nghĩ như thế nào, chúng cố sống thêm mấy năm nữa chứ."
Con chỉ còn sống mới thể thấy mà gặp.
Lâm Lộc lau mặt, trong mắt hiện lên nhiều tơ m.á.u.
Tay trái cầm một cái bánh bao, tay cầm lấy đũa, cho bánh bao trong miệng, gắp cho ông Viên một gắp thức ăn.
"Lão Viên, nhanh ăn ! tin A Sinh sẽ xui xẻo như , vợ của đúng, chúng chăm sóc cho bản , nhưng ăn !"
Hơn nửa đời của ông Viên tự đưa tiễn nhiều như là bố của ông , chị em của ông , bố vợ của ông và cả vợ con của ông nữa...
Trong lòng ông cũng yếu ớt như .
Chỉ là ông cảm thấy thương cho đứa trẻ mà nuôi lớn, nhất thời đầu óc chút hồ đồ.
Nghe thấy những lời của Lâm Lộc và Lý Tú Lệ , ông cầm đũa lên và bắt đầu ăn.
Đã sống nửa đời , còn gì mà nghĩ rõ nữa.
Sau khi ăn xong bữa ăn trong sự tĩnh lặng, ông Viên cảm ơn sự tiếp đãi của nhà họ Lâm, định dậy về.
Bây giờ bầu trời bên ngoài cũng tối .
Lâm Lộc lo lắng ông về một an , vì bảo ông ở .
Trời cũng tối như , ông lo lắng chứ.
A Sinh hiện tại cũng đang ở , ông nhất định bảo vệ mà đồ quan tâm thật .
Ông Viên thấy vẻ mặt cho từ chối của Lâm Lộc, cũng khách sáo mà ngủ đây.
-
Chớp mắt nhiều ngày trôi qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1306.html.]
Ngày tháng trôi qua nhanh cũng chậm.
Chuyện của Mộc Sinh cũng tin tức gì mới.
TBC
Đại đội Song Sơn vẫn ồn ào náo nhiệt như ngày, cũng vì sự mất tích của một mà chậm tiết tấu sinh hoạt.
Mấy ngày gần đây, Lâm Lộc đều tinh thần nào cả, thỉnh thoảng về phía đóng mộc ở góc sân, đó nghĩ đến đồ vẫn đang mất tích, vẻ mặt trở nên vô cùng buồn bã.
Sự biến mất của Mộc Sinh rốt cuộc trở thành vết hằn trong trái tim ông .
Lâm Thanh Sơn thấy khuôn mặt buồn rười rượi của cha , sự chịu đựng suốt hai ngày của cuối cùng cũng chịu nữa mà tìm Lý Tú Lệ.
"Mẹ, cha con thể cứ mãi như thế , và cha đến trong huyện mấy ngày?"
"Đến huyện gì? Chúng ." Lý Tú Lệ từ chối: "Chúng mà thì công việc ở đồng bây giờ, cha của con nó là tâm bệnh, cho ông thêm hai ngày nữa là sẽ thôi."
Lâm Thanh Sơn nghĩ như , tiếp tục thuyết phục : "Mẹ, khác những , nhận thế xong mấy ngày mà cha của con sụt mất mấy cân ?"
Anh ngập ngừng một chút : "Không chỉ sụt cân mà ngay cả tinh thần cũng cho lắm, mấy ngày nay cha của con ngủ ?"
Lâm Thanh Sơn Sơn nghĩ đến cha lời khuyên của Đường Đường, lẽ để dẫn cha đến ở trong huyện hai ngày, thể khiến cha lấy tinh thần thì .
"Kiếm điểm công nào quan trọng bằng sức khỏe của cha con chứ, , đừng cứng đầu nữa, dẫn cha ngoài chơi cho thoải mái."
Lý Tú Lệ Lâm Thanh Sơn rằng tinh thần của ông chồng nhà , lập tức trở nên quan tâm hơn nhiều.
Không bà để ý đến, mà là bà cảm thấy chuyện nghiêm trọng đến .
"... Con thật chứ?"
Không hiểu , trong lòng Lý Tú Lệ đột nhiên chút khó chịu, lập tức dậy phòng thu dọn đồ đạc.
"Được ! Mẹ dẫn cha con đến huyện nghỉ ngơi."
Nghe Đường Đường rằng tâm trạng của con thể ảnh hưởng đến sức khỏe của họ.
Thế thì kiếm nhiều điểm công để gì, sức khỏe của chồng bà mới là quan trọng nhất.