Sau khi chào tạm biệt thầy và vợ thầy, Mộ Sinh liền khỏi nhà họ Lâm.
Vừa mới đến cửa thôn.
Lâm Hiểu Tĩnh đuổi theo đến đây: "Mộc Sinh, đợi một chút."
Cô vẻ như chạy vội đến đây, khuôn mặt ửng đỏ.
Sau khi hít sâu mấy , Lâm Hiểu Tĩnh mới đưa đồ vật trong tay đến mặt .
"Cầm lấy, đây là bánh rán em để cho , là do tự tay em , phép cần."
Nói xong cho từ chối mà đem gói bánh bánh nhét tay .
Sau khi nhét xong thì cả lùi về phía mấy bước.
Mộc Sinh chỉ sững sờ một chút, trong tay thêm một bao giấy dầu.
"... Sao đưa cái cho ?" Ánh mắt tỏ vô cùng khó hiểu.
Lâm Hiểu Tính chỗ khác : "Muốn cho thì cho thôi, nhiều lý do như gì."
Mộc Sinh siết nhẹ các ngón tay, rũ mắt xuống, trong ánh mắt lóe lên một chút cảm xúc khó ai thấy .
"Cảm ơn."
Lâm Hiểu Tĩnh thấy cầm lấy thì khóe miệng vui vẻ nhếch lên, khuôn mặt giấu sự vui mừng.
Vẫy tay, : "Anh nhanh về nhà , ngày mai gặp ."
Sau khi xong, cô nhanh chân về nhà.
Nhìn bóng dáng đường của cô thể thấy sự vui sướng của cô gái nhỏ.
Nhà tam phòng nhà họ Lâm cách cổng làng khá xa, băng qua một bãi đất trống đầy cỏ dại mọc um tùm.
Trong lòng Mộc Sinh chút lo lắng, vì yên lặng theo , lúc thấy Lâm Hiểu Tĩnh nhà, mới rời .
TBC
Anh về thì cổng tam phòng nhà họ Lâm liền mở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1297.html.]
"... Đồ ngốc." Một giọng nữ thì thầm vang lên.
Lâm Hiểu Tĩnh đang nấp cánh cổng nhếch khóe miệng lên.
Mặc dù khuôn mặt của Mộc Sinh trông vẻ hung dữ, nhưng trong lòng cô là một trái tim vô cùng mềm mại.
Năm đó thể liều xông đ.á.n.h với năm sáu tên côn đồ để cứu cô , thể là kẻ g.i.ế.c chớp mắt như tin đồn chứ.
Tất cả là do những đúng sai thích tung tin đồn linh tinh, cô sẽ tin những lời như .
Lúc Mộc Sinh rời khỏi cổng làng của đại đội Song Sơn, thì trời bên ngoài cũng tối , nhưng đường vẫn còn chút ánh sáng le lói.
Bởi vì quen đường, cũng nỡ lôi đèn pin soi.
Bước nhanh con đường đất yên tĩnh.
Lúc chuẩn qua khu rừng ở chỗ cổng thôn thì Mộc Sinh chợt thấy tiếng xào xạc ở chỗ bụi cỏ bên cạnh.
Anh từng học cách săn b.ắ.n từ chú Viên, bắt đầu từ lúc mười tuổi thường xuyên chạy lên chạy xuống núi, vì mẫn cảm với các loại âm thanh.
Mấy thanh âm xào xạc , kèm theo những tiếng bước chân nặng nề, giống như tiếng động vật, mà chút giống... tiếng .
Mộc Sinh dừng .
Bởi vì tình huống bên trong như thế nào, nên vô cùng cảnh giác.
Tùy tiện nhặt lên khúc gỗ ở ven đường, bước thật nhẹ nhàng, vô cùng cẩn thận mà đến bên cạnh bụi cỏ.
Lúc vạch lùm cỏ khô cao bằng nửa thì thấy mấy đàn ông với khuôn mặt đen nhánh biểu cảm gì đang ở đó.
Ánh mắt tràn đầy sự âm u, ở giữa đêm khuya trông cực kỳ đáng sợ.
"... Mấy là ai, ở đây gì thế?" Trong lòng Mộc Sinh chút kinh ngạc, đó tức giận hét lên.
Anh chỉ cho rằng nhóm là chuyện đại đội Song Sơn bán lợn, đến để trộm tiền.
Vẫn lòng của mấy độc ác đến mức nào.