Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1291

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:00:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

, Lâm Phúc cũng theo.

Lâm Thanh Mộc bĩu môi, giọng điệu tràn đầy mỉa mai.

"Bố, Lâm Thải Hà về là để ý đến tiền bán lợn của nhà bác cả chứ?"

Kể từ khi Lâm Thải Hà tự ý quyết định thì cũng đoạn tuyệt với nhà , ngay cả một câu chị họ cũng gọi cô .

Lâm Lộc cũng suy nghĩ như , ông nhíu mày : "... Không , bố xem một chút."

Nói xong câu , ông vội vàng bước khỏi nhà.

Lý Tú Lệ cũng thể yên, bà dặn dò hai cô con dâu tiếp tục nấu cơm còn thì vội vàng chạy theo.

Lâm Thanh Mộc thấy sân còn ai thì chậm rãi đến cửa sổ phòng Lâm Đường, gõ gõ cửa.

"Đường Đường, Lâm Thải Hà ."

TBC

Sau tiếng xoạt xoạt, tấm màn tre kéo .

Lâm Đường đang ở phía cửa sổ.

Hai bàn chân của hổ con Cầu Cầu đang đặt vai của cô, cái đầu to đầy lông đang dựa xương quai xanh của cô, dáng vẻ vô cùng thoải mái.

Quai hàm của Lâm Thanh Mộc giật giật, trong miệng phát âm thanh khó chịu: "Chậc-!"

Không chỉ là một con hổ con, cũng quá kiêu ngạo đấy.

"Đường Đường, con hổ ngu ngốc béo lên đúng , khi nào thì trả nó về núi thế? Thân thể to như sẽ tốn bao nhiêu thức ăn của nhà chúng , đồng ý ... ?"

Cầu Cầu là một con hổ thông minh, cái con thú hai chân đang , bàn chân mũm mĩm lập tức đập cánh tay của Lâm Thanh Mộc.

Thật nặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1291.html.]

Không chút sức lực nào.

"Gào-!!!" Trong miệng còn phát âm thanh đe dọa.

Chú hổ con gần một tuổi dần chuyển từ dễ thương sang hung dữ.

Lúc hung dữ lên cũng chút hình dáng một con hổ sống trong rừng.

Lâm Đường xoa đầu của của nó, bộ lông dựng thẳng của Cầu Cầu lập tức mềm mại xuống.

Đầu cọ cọ n.g.ự.c của cô, đôi mắt hổ trong vắt như nước suốt chút đáng thương về phía cô.

Suy cho cùng cũng là đứa nhỏ đáng yêu mà cô lớn lên, Lâm Đường thấy dáng vẻ đáng thương của nó thì trái tim đều sắp tan luôn .

"Anh ba, so đo gì với Cầu Cầu chứ."

"Anh cũng thường xuyên ở nhà, nó cũng đụng chạm gì đến ."

"Về phần thức ăn, cũng tốn bao nhiêu, nó lớn chừng thì ăn hết bao nhiêu chứ?"

Thực thì cũng ít.

mà nuôi cũng nuôi , về cơ bản cũng coi như một thành viên trong gia đình, còn thể gì khác nữa chứ, chỉ thể tiếp tục nuôi thôi.

Nói cho cùng thì Cầu Cầu cũng sẽ trở núi rừng, Lâm Đường chỉ cho nó ăn sữa bột khi nó vẫn còn nhỏ, khi lớn lên một chút thì cho ăn linh tinh.

Đợi đến lúc nó lớn hơn chút nữa, chỉ cần cô về nhà, sẽ giúp nó rèn luyện ý thức hoang dã.

Kể từ lúc cô dắt lên núi bắt con thỏ, đó nó bắt đầu theo bản năng vồ mồi, mặc dù vẫn chút thành thạo lắm.

Lâm Thanh Mộc tin những lời của Lâm Đường , hừ hừ.

"Em cứ chiều con hổ ngu ngốc ." Giọng điệu chút ghen tị .

 

Loading...