Trong lòng cô gái nhỏ của chứa đựng dải ngân hà, trong mắt ánh sáng của mặt trăng và mặt trời, vì nên tức giận vì những điều tầm thường như .
Lâm Đường thở một , gật đầu : "Ừm."
Trong lòng Lâm Thải Hà cảm thấy bản sai, trái còn cảm thấy cả nhà chú hai đang coi thường khác, vì cô càng chán ghét hai đứa con gái của .
Cô giơ tay lên đập thật mạnh xuống đầu của hai chị em Dương Tiểu Thảo và Dương Tiểu Mao, phát âm thanh vô cùng vang dội.
Hai cô bé hiểu tự nhiên đ.á.n.h, lập tức lên.
Thanh âm nức nở, thút thít khiến mà thấy xót xa.
Hai đứa bé , Lâm Phỉ cũng dọa sợ to.
"Bà nội, ở đây mụ phù thủy già, phù thủy già chuyên môn đ.á.n.h trẻ con." Cô bé .
Cuộc đời Chu Mai chỉ hai đứa con trai con gái , bên ngoài thì chê bai, nhưng trong lòng vô cùng yêu thương chúng.
TBC
Nhìn thấy Lâm Thải Hà dọa đứa con gái tinh nghịch của thì xắn tay áo lên, bước đến đ.á.n.h vai cô một cái.
"Cô là ai thế, chạy đến nhà tỏ uy phong, ai cho cô lá gan như !"
"Lúc ở nhà chồng thì rụt rè sợ hãi, đến nhà đẻ vẻ đây, cô cũng thật là cái đồ ngu."
Rốt cuộc cô cũng là con gái của bác cả, vì cô cũng đ.á.n.h quá mạnh, chỉ là đẩy một chút.
cũng thể chịu Lâm Thải Hà bởi vì hàng năm ăn đủ no còn việc vất vả, tình trạng sức khỏe lạc quan, vì cô đẩy cho lảo đảo vài bước.
Hai chị em Dương Tiểu Thảo và Dương Tiểu Mao vươn đôi tay gầy guộc đỡ lấy của .
Ánh mắt tràn đầy giận dữ những đang trong sân giống như ánh mắt của hai con sói đáng kẻ thù .
Lâm Đường cau mày khi thấy điều .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1289.html.]
"Hai đứa bé ngốc , phân biệt đúng sai chứ..."
Vẻ mặt của Cố Doanh Chu đổi, hiển nhiên nghĩ đến cảnh tương như từ .
"Chuyện cũng gì cả. Trẻ con đều là những trang giấy trắng, lớn vẽ gì đó thì nó sẽ theo đúng như ."
"Em cũng đừng suy nghĩ chuyện gì! Đều là lớn cả , cuộc sống như thế nào đều là do tự chọn, kết cục cũng tự chịu."
Giọng của bình tĩnh, vững vàng giống như núi Thái Sơn , như thể điều gì thể khiến cau mày một cái.
Thật trong lòng Lâm Đường cũng tức giận gì cả, chỉ giận là chị họ của cô phấn đấu.
Nhìn thấy phản ứng của , cái cảm xúc thoáng qua cũng tan hết . ... Đây chính là ưu điểm khi một yêu trọng.
Khả năng chữa trị cảm xúc quá !
"Em ." Lâm Đường đáp.
"Ừm." Cố Doanh Chu gật đầu, đó khen cô : "Em luôn lý trí."
Lý trí vô cùng độc lập, cảm thấy đau lòng.
Nếu trải qua những chuyện thì cô gái nhỏ của sẽ vẫn là cô gái hoạt bát ngây thơ, chút u buồn.
Lâm Đường mỉm , cúi đầu cầm lấy ngón tay của Cố Doanh Chu.
Trước đó Lâm Lộc từ trong miệng của cháu trai Lâm Ái Quốc đầu óc của đứa cháu Lâm Thải Hà úng nước, lúc đó ông tin lắm nhưng bây giờ tận mặt thấy dáng vẻ phân biệt trái của cô , huyết áp của ông đều sắp tăng vọt .
"Thanh Mộc, chạy gọi bác cả và bác gái của con, là Thải Hà ở nhà chúng ."
Lâm Thanh Mộc sợ bản nếu còn ở thêm giây phút nào nữa thì sẽ nhịn mà cầm chổi đuổi Lâm Thải Hà ngoài, bố thì trả lời một câu chạy .
Rốt cuộc là cháu gái kết hôn mang con đến nhà chơi, Lý Tú Lệ cũng thể tiếp đãi, vì chỉ thể nhẹ nhàng tiếp đón.