Lúc chuyện, cô cho luôn hai chiếc bánh giật một chiếc khăn tay bẩn.
Sau khi gói xong, cô lấy ngón tay chọc trán hai chị em.
"Hai cái đứa c.h.ế.t tiệt , thật là nghĩ đến cha của các con, hai đứa thật sự là quá hiếu thuận."
"Vốn cha chúng mày thích hai đứa con gái như chúng mày , hai đứa còn ngoan, xứng đáng khác chán ghét..."
Đầu ngón tay của cô đen dài, chọc thật mạnh trán của hai chị em Dương Tiểu Thảo và Dương Tiểu Miêu như chọc thủng đầu của hai đứa bé.
Hai chị em dường như quen với chuyện , cũng phản ứng gì khi bánh cướp mất, bọn chúng chỉ thèm thuồng l.i.ế.m sạch chút vụn bánh bao tay.
Mặc dù bánh bao nhà họ Lâm bằng bột ngô và bột mì đen nhưng vô cùng mềm và ngọt.
Đối với hai chị em Dương Tiểu Thảo bao giờ ăn bánh bao mà đây chính là món ngon nhất mà chúng từng ăn.
Lý Tú Lệ thấy những lời Lâm Thải Hà thì vẻ mặt tối sầm , trách mắng cô : "Thải Hà, cháu đang cái gì !"
"Cháu cũng là phụ nữ, bố cháu và chú thím cũng bao giờ chê bai gì cháu."
"Đứa con bò từ bụng của cháu mà cháu cũng thương thì ai còn sẽ thương chúng nó chứ?"
"Muốn răn dạy con cái thì lựa lời mà , cho dù răn dạy trách mắng thì cũng nên động chân động tay chứ..."
Đây là mà một nên .
Con gái thì ? Nếu như nuôi dạy thì chúng còn đáng tin cậy hơn nhiều so với con trai.
Vẻ mặt của Lâm Thải Hà cứng đờ, cúi đầu xuống, trong mắt lóe lên vẻ vui.
Nhỏ giọng phản bác: "Thím hai, nếu như cháu nhớ nhầm thì thím cũng từng đ.á.n.h mấy em Thanh Mộc đúng chứ, còn đ.á.n.h mạnh hơn khác bao nhiêu ."
Con gái do cô đẻ , cô đ.á.n.h thì đ.á.n.h, chúng con trai, thể đ.á.n.h chứ.
Chỉ đ.á.n.h thì chúng mới ngoan ngoãn, đ.á.n.h thì kêu đói bụng, đ.á.n.h thì sẽ gây ầm ĩ...
Nhìn , Tiểu Thảo và Tiểu Mao ngoan ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1288.html.]
Vẻ mặt cô tán đồng ý kiến .
Lý Tú Lệ cô cho gì, trong lòng chút khó chịu.
Sắc mặt Lâm Lộc nghiêm túc, giọng lạnh lùng : "Thải Hà! Cháu chuyện với thím như đấy , nếu như cháu đến đây chỉ vì khiến trong nhà khó chịu thì đừng đến nữa."
Vẻ mặt của Lâm Thanh Mộc lạnh lùng, trông vui.
"Mẹ đ.á.n.h nhưng dạy lời khác mà phân biệt đúng sai, nếu sai mà đ.á.n.h mắng, chẳng lẽ còn đợi cảnh sát đến tận nhà dạy dỗ ?"
"Chị lập dị , năng lực hiểu vấn đề gì đấy chứ?"
Anh quả nhiên là thích chị họ đầu óc vấn đề , cả đời đều sẽ thích!
Khuôn mặt của Lâm Thải Hả đỏ bừng vì hổ, câu nào nữa.
Sau khi Lâm Đường rót nước ngoài, phát hiện sắc mặt của gia đình cô đều vui lắm.
Ánh mắt toát sự kinh ngạc Cố Doanh Chu hỏi: "Sao ?"... Vừa vẫn vui vẻ ?
Cố Doanh Chu lặp cuộc trò chuyện cho cô , sai lệch một chữ nào cả.
TBC
Lâm Đường xong thì ánh mắt lóe lên một tia lạnh lùng.
Cầm lấy một cốc nước đưa cho Cố Doanh Chu.
"Hai chúng tự uống."
Lâm Đường về phía hai đứa con gái của Lâm Thải Hà, cô cảm thấy Lâm Thải Hà đều cảm thấy đau lòng, thì khác đau lòng cũng chẳng tác dụng gì.
Bản là phụ nữ với , khinh thường phụ nữ, thật đúng là đầu óc vấn đề!
Cố Doanh Chu cụp mắt xuống, thấy khuôn mặt tức giận đến đỏ bừng của cô gái nhỏ, giơ tay dịu dàng xoa đầu của cô.
"Nghìn thì muôn vàn vẻ mặt khác , em cần để ý đến loại thiển cận như gì."