Lâm Lộc xua tay : "Cháu mau cất sách , đến giờ việc đấy."
Vào thời điểm trong năm, công việc đồng áng cũng nặng nhọc lắm, ngoài việc đồng nhặt đá, dọn cỏ thì những thanh niên sức lực lớn đều đào mương...
Dựa đồng ruộng để sống, quanh năm thiếu việc để .
Mạnh Minh Viễn theo bóng dáng rời của mấy họ, nắm c.h.ặ.t nắm tay, ánh mắt cặp kính lóe lên một tia thâm thúy.
Chỉ trong khoảnh khắc, đó , đặt sách lên giá sách trong thư viện.
Người nhà họ Lâm đến ruộng.
Các thành viên trong đại đội kinh ngạc khi thấy Cố Doanh Chu.
"Lâm Nhị, yêu của Đường Đường nhà ông đến đây thế? Không là ông kéo xuống ruộng việc chứ?"
Mọi đều ông bằng ánh mắt khó hiểu.
Có con rể như , đặt trong nhà nào cũng là thứ quý giá, thể đồng ý cho xuống ruộng việc chứ?
Quả thực là thể hiểu !
Lâm Lộc cũng cảm thấy Cố Doanh Chu ruộng, ông chỉ lo cho bộ quần áo trông vẻ rẻ của thằng bé mà thôi.
Về phần lệnh cho Cố Doanh Chu xuống ruộng, thì ông cảm thấy thằng bé là lớn , cũng cái gì nên và cái gì nên .
Trong lòng ông nghĩ như nhưng những lời ông thể thẳng như .
Cố Doanh Chu dứt khoát lên tiếng : "Chuyện liên quan gì đến chú Lâm ạ, là do cháu thể nghiệm một chút cuộc sống hàng ngày của , cũng nhân tiện tìm hiểu về sinh hoạt đây của Đường Đường."
Giọng điệu của khiêm tốn, khuôn mặt trai mang theo nụ nhẹ.
Khiến cho sự xa cách lập tức tan hơn nửa.
"Hỏi chuyện đây của Đường Đường , thì đến đúng chỗ đấy..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1281.html.]
Không đến những chuyện mà Lâm Đường cho đại đội, cho dù còn là học sinh, Lâm Đường cũng là con ngoan trò giỏi trong mắt của , điểm gì cả.
Sau đó, trong quá trình việc, Cố Doanh Chu về cô gái nhỏ của đây mà từng thấy từ trong miệng của một nhóm các ông chú.
"Chú còn nhớ lúc Đường Đường còn là một đứa bé, nho nhỏ, còn đến đầu gối của chú, cầm sách của trai nó , cũng là con bé nó hiểu nhưng nhất định mở xem, dáng vẻ lúc đó của nó ngoan ngoãn mềm mại, trông vô cùng đáng yêu."
" , Đường Đường cũng ngoan, tuổi nhỏ, mỗi ngày đều cổng đợi hai vợ chồng nhà họ Lâm về, nếu từ xa thấy họ liền bước chân ngắn nhỏ chạy lên đón, khuôn mặt tươi đó khiến trái tim ai thấy cũng tan chảy."
"Lúc những đứa trẻ khác nghịch bùn lăn lộn mặt đất, ngoài mang một đống bùn về nhà thì Lâm Đường từ đến nay đều vô cùng sạch sẽ, đặc biệt khiến yên tâm, vợ của cả ngày đều hâm mộ chị dâu Tú Lệ."...
TBC
Sau vô đoạn truyện ngắn, Cố Doanh Chu miễn cưỡng ghép thành con đường trưởng thành của Đường Đường, trái tim của chua chát mềm mại.
Trong sự chua xót và mềm mại thêm cả niềm tự hào kỳ lạ, khiến nên gì nữa.
Chủ đề của những đàn ông trong đại đội nhiều chuyển chủ đề nhanh.
Chỉ một lúc đến phiên của Lâm Lộc.
Cuối cùng ông cũng bắt cơ hội để về quyển sách xuất bản của Đường Đường.
Chuyện , những chủ đề khác dường như đều nhạt nhẽo quan trọng gì.
Sự chú ý của chuyển hướng.
Người khen thì cứ khen, hỏi về quyển sách thì cứ hỏi...
Một nhóm đàn ông một khi chuyện phiếm thì còn nhiều hơn cả mấy phụ nữ chuyện cả năm gốc cây lớn ở đầu thôn.
Cố Doanh Chu hứng thú gì với mấy chủ đề , vì liền bắt kịp tiết tấu của Lâm Thanh Mộc, việc một cách nhanh ch.óng.
Hôm nay đại đội thành nhiệm vụ bán lợn, việc tiêu tốn thời gian cả ngày.
Vì , cả buổi chiều chỉ cần việc hai tiếng.
Có tiền trong , các thành viên trong đại đội đều tràn đầy năng lượng.